🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 72: C71 - Hàng xóm mới

"Người nhiều tiền ngốc nghếch."

(Đầu chương này vẫn là ở quá khứ nhé)

Đậu Thần chăm sóc Hứa Tịch Ngôn say rượu cả đêm.

Sáng hôm sau, Hứa Tịch Ngôn không hề có chút dấu hiệu nào của cơn say đêm qua, chỉ rửa mặt bằng nước cũng đã đủ khiến người ta nao lòng. Khi Đậu Thần tỉnh dậy, thấy Hứa Tịch Ngôn đang ngồi trên chiếc ghế bành đơn phía đối diện, hai chân thon dài bắt chéo gác lên tay vịn, khi nhìn cô khóe miệng Hứa Tịch Ngôn mang theo nụ cười thờ ơ.

Mở miệng hỏi: "Xin hỏi chị đại diện cho công ty nào?"

Đậu Thần nói ra tên công ty.

Khi ấy Đậu Thần vẫn chưa đầu quân cho một tập đoàn lớn có tiếng tăm quốc tế, nên cái tên này không mấy sức thuyết phục.

Hứa Tịch Ngôn gật đầu: "Vậy ký thôi."

Đậu Thần ngẩn người.

Hứa Tịch Ngôn nhếch môi cười khẽ: "Nhưng tôi có một điều kiện, tôi muốn được toàn quyền phát ngôn."

Đậu Thần do dự một lúc.

Cho dù là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng đến đâu, ký với công ty giải trí nào cũng chỉ là người biểu diễn, xét theo logic thương mại, nói trắng ra cũng chỉ là quân cờ. Toàn quyền phát ngôn gì chứ...

Nhưng cô gái trẻ quyến rũ trước mặt bước lên tấm thảm với đôi chân trần, một tay chống cằm, cười rạng rỡ hơn: "Đừng lo tôi sẽ vượt quyền, tôi đã đưa chị đủ chip rồi mà, đúng không?"

"Gì cơ?"

Hứa Tịch Ngôn chớp nhẹ hàng mi dày: "Bí mật của tôi."

Đậu Thần không rõ Hứa Tịch Ngôn là thuận nước đẩy thuyền, hay đã nhìn trúng điều gì ở cô. Nhưng đây là cơ hội mà giới quản lý toàn cầu đều khao khát, cô đã chuẩn bị kỹ càng, lập tức bật laptop chỉnh sửa đôi chút trong hợp đồng, đưa cho Hứa Tịch Ngôn xem.

Hứa Tịch Ngôn: "Tôi muốn bản in giấy."

Ồ, cái kiểu kỳ quặc gì vậy. Thiên tài đều hay kiêu ngạo thế này sao?

Đậu Thần là người làm việc dứt khoát, cũng không chần chừ, lập tức bảo khách sạn in hợp đồng ra, mang đến cho Hứa Tịch Ngôn.

Không ngờ Hứa Tịch Ngôn còn chẳng thèm nhìn qua, chộp lấy cây bút máy Montblanc, trước khi ký ba chữ 「Hứa Tịch Ngôn」 sắp nổi tiếng toàn cầu, cô ngẩng cằm lên: "À đúng rồi."

"Chị có muốn nghe tôi đánh đàn một đoạn không?"

Đậu Thần: "Không cần."

Hứa Tịch Ngôn gật đầu, không còn gì gián đoạn nữa, ký tên mình một cách dứt khoát uyển chuyển.

Ký xong cô buông bút, thẳng lưng dậy: "Vậy thì nghe bây giờ đi."

"Đến phòng dương cầm khách sạn nhé? Đàn bình thường thôi, nghe cũng tạm."

Sau này Đậu Thần hồi tưởng lại, cảm thấy việc không cần nghe Hứa Tịch Ngôn chơi đàn trực tiếp, chỉ dựa vào khoảnh khắc nhìn cô bay trên bầu trời mà ký được hợp đồng, là quyết định đúng đắn nhất trong sự nghiệp của Đậu Thần.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...