Chương 65: C64 - Mãi mãi
"Phải suy nghĩ cho thật kỹ rồi hãy trả lời."
Hứa Tịch Ngôn ngồi xếp bằng dưới đất, điếu thuốc đã sớm bị dập tắt trong gạt tàn.
Cô nhìn Văn Nhiễm, vừa định mở miệng.
Văn Nhiễm khẽ lắc đầu: "Đừng nói vào lúc này."
Đừng nói khi đôi môi vẫn còn sưng đỏ sau nụ hôn.
Đừng nói khi trong cơ thể vẫn còn dư âm của cuộc ân ái.
Đừng nói khi trong đầu vẫn còn đầy ắp những chấn động sâu sắc.
Văn Nhiễm nhẹ giọng: "Mình đã mất mười năm để thích cậu, cho nên cũng không ngại bỏ thêm chút thời gian nữa để cậu nghĩ cho thật kỹ."
Giọng nàng bị tiếng mưa che lấp một nửa, khiến Hứa Tịch Ngôn muốn đứng dậy bước đến gần, áp tai lại gần hơn để nghe rõ hơn, một tay đỡ lấy má nàng, để nàng ghé môi thì thầm bên tai mình.
Ngay lúc Hứa Tịch Ngôn định đứng dậy, Văn Nhiễm lại xoay người, lần nữa kéo ngăn bàn làm việc ra.
Lần này nàng lấy ra bản hợp đồng hai người đã ký về việc làm "người tình" trong hai năm.
Văn Nhiễm cầm tờ giấy mỏng manh ấy, lại bước tới trước mặt cô, đôi chân trắng ngần xếp gọn, ngồi xổm xuống.
Trong tay vẫn cầm chiếc bật lửa, nàng mở tờ giấy ra, trên tên của hai người là dấu ấn trang trọng. Dấu vân tay của Văn Nhiễm là sau khi nàng dùng ngón tay miết lên vết son của Hứa Tịch Ngôn rồi đóng lên, còn của Hứa Tịch Ngôn thì căn bản là dùng son môi còn sót lại để in thành dấu môi.
Khoác lên danh nghĩa trang trọng, kỳ thực rất diễm lệ.
Lúc này, Văn Nhiễm nhấc một góc tờ giấy, bật lửa xẹt ra tia lửa, châm vào góc kia, giống như thắp sáng một cánh hoa tường vi đang đung đưa trong buổi tối mùa hè.
Tờ giấy cuộn lại không ngừng, cháy dần, tàn tro rơi vào gạt tàn, giống như ánh trăng màu bạc xám.
Văn Nhiễm cất tiếng: "Hứa Tịch Ngôn, cậu hiểu rõ chưa? Điều mình đang nói với cậu bây giờ là một sự mãi mãi không có đường lui."
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng lại nặng nề nện thẳng vào tim Hứa Tịch Ngôn. Nàng đang nói rằng nàng không định để lại đường lui cho mình, cũng không để lại đường lui cho Hứa Tịch Ngôn.
"Cho nên..." nàng vẫn mỉm cười dịu dàng như mọi khi: "Làm ơn hãy nghĩ cho thật kỹ rồi hãy trả lời."
Nói xong nàng đứng dậy, thu dọn hộp sắt và gạt tàn thuốc đặt lại bàn làm việc.
Chỉ còn lại Hứa Tịch Ngôn ngồi xếp bằng dưới đất: "Thế còn bây giờ?"
"Bây giờ thì cậu về đi." Văn Nhiễm quay người lại: "Cho bản thân chút thời gian để suy nghĩ."
Hứa Tịch Ngôn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Lại đuổi mình đi khi trời còn đang mưa lớn."
Văn Nhiễm khẽ cong môi.
Hứa Tịch Ngôn đứng dậy khỏi sàn: "Mình hiểu ý cậu rồi, vậy mình đi trước."
Văn Nhiễm gật đầu: "Ừ."
Bạn thấy sao?