Chương 64: C63 - Tỏ tình
"Cậu dám không?"
Lúc này trong chiếc Mercedes đen ở góc phố xa, Trần Hi cầm điện thoại trong tay, bị trận mưa lớn bất chợt ngoài cửa sổ làm giật mình.
Tài xế cất tiếng: "Mưa rồi à."
Cô mỉm cười đáp: "Ừ."
Là trợ lý của một ngôi sao, cô rất thấu hiểu nghệ thuật của sự chờ đợi. Bất kể là buổi hòa nhạc, sự kiện thương hiệu hay phỏng vấn của Hứa Tịch Ngôn, phần lớn thời gian làm việc của cô đều là chờ Hứa Tịch Ngôn.
Vì vậy cô cũng rất giỏi giết thời gian, như chơi game, đọc sách điện tử, xem video, lướt Weibo.
Nhưng giờ cô lại hơi lơ đãng, điện thoại cầm trong tay rất lâu mà không bật màn hình lên.
Trận mưa thế này, luôn khiến cô nhớ đến đêm hôm đó, cô cũng ngồi trong xe như lúc này, gần nhà Văn Nhiễm, đợi Hứa Tịch Ngôn gọi tới đón. Cô đợi bao lâu? Hai tiếng? Sau đó Hứa Tịch Ngôn gọi điện, khi bước vào hàng ghế sau thì vẫn như mọi khi, không nói một lời, thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng Trần Hi biết rất rõ hôm đó đã có chuyện xảy ra.
Bởi vì những lần trước khi rời khỏi nhà Văn Nhiễm, tuy Hứa Tịch Ngôn cũng có vẻ lười nhác, mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trên người cô sẽ toát ra một chút ấm áp, len lỏi từ đầu lông mi, lỗ chân lông, sợi tóc.
Đó thậm chí không thể gọi là một mùi hương mà chỉ là một cảm giác.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn vào đêm hôm đó, trên người chỉ có sự lạnh lẽo, như thể đã đứng ngoài gió lạnh dưới lầu rất lâu. Không rõ chuyện gì đã xảy ra, có lẽ Hứa Tịch Ngôn thậm chí còn chưa bước vào nhà Văn Nhiễm.
Trần Hi cẩn thận quan sát cô, im lặng cùng cô, đúng lúc ấy, điện thoại của Trần Hi rung lên. Cô liếc nhìn, nếu là điện thoại công việc thì còn đỡ, ai ngờ lại là mẹ cô.
Hứa Tịch Ngôn ở ghế sau hỏi: "Ai vậy?"
"Mẹ em."
Hứa Tịch Ngôn bật cười khẽ, khàn khàn: "Nghe đi."
Trần Hi đành phải nghe máy, hạ thấp giọng: "A lô, mẹ ạ."
Trần Hi từng du học ở California, và chính khi đó cô được tuyển làm trợ lý cho Hứa Tịch Ngôn. Cô không học quản lý nghệ sĩ mà theo ngành ít phổ biến hơn là nhân chủng học về tiến hóa, không thể tìm được bất cứ công việc nào. Khi nộp đơn làm trợ lý, cô trong tâm thế "còn nước còn tát". Nhớ rõ khi ấy, người đến phỏng vấn ngồi kín cả hành lang, toàn là những cô gái xinh xắn, hoạt bát, lanh lợi.
Vậy mà Hứa Tịch Ngôn lại chọn cô.
Về sau cô lấy hết can đảm hỏi Hứa Tịch Ngôn một lần: "Tại sao lại chọn em?"
Hứa Tịch Ngôn cười, trả lời: "Vì em trầm lặng."
Bây giờ cô đã cùng Hứa Tịch Ngôn chuyển trọng tâm công việc về nước, mẹ cô rất vui, gọi điện hỏi khi nào có thể về nhà ăn sủi cảo.
Cô đáp vài câu rồi cúp máy.
Hứa Tịch Ngôn ở hàng ghế sau hỏi: "Mẹ em nấu món gì ngon vậy?"
Bạn thấy sao?