"Cậu muốn xem bản gốc không?"
Văn Nhiễm nắm chặt điện thoại.
Nàng không biết nếu lúc này Hứa Tịch Ngôn trả lời "Không muốn", liệu nàng còn có đủ dũng khí để tiếp tục chủ đề này nữa không.
Chiếc ô ở ngay bên chân, đúng như Bách Huệ Trân đã nói, là ô mua từ cửa hàng tiện lợi, dù giá cao hơn một chút so với ở ga tàu điện ngầm, chất lượng cũng nhỉnh hơn đôi chút, nhưng cũng không đến mức phải cố tình mang trả lại.
Giống như lần trước Hứa Tịch Ngôn đến uống trà, ánh mắt dừng trên chiếc ô trong suốt dựng ngoài ban công, nhưng cũng không yêu cầu nàng trả lại.
Nếu Hứa Tịch Ngôn nói "Không muốn", dũng khí trong nàng sẽ hoàn toàn cạn kiệt, có lẽ nàng sẽ cúp máy ngay lập tức.
Như vậy, mối quan hệ giữa nàng và Hứa Tịch Ngôn, cũng như sự liên kết giữa nàng và Hứa Tịch Ngôn trong suốt cả đời này, sẽ chấm dứt tại đây.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
Nàng dùng đầu ngón tay miết dọc theo viền điện thoại, lặp đi lặp lại.
Mãi cho đến khi Hứa Tịch Ngôn nói: "Một tuần nữa, mình đến tìm cậu."
Cuộc gọi bị ngắt.
******
Sáng sớm hôm sau, Đào Mạn Tư mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường đơn hẹp của cô bạn thân.
Cô không có nhiều kinh nghiệm sau khi say rượu, vừa bật dậy liền bị cảm giác trời đất chao đảo cuốn lấy, buộc phải ngồi yên, xoa xoa thái dương.
Đợi cơ thể ổn định lại mới xuống giường đi ra phòng khách, thấy Văn Nhiễm đang gấp chăn gối trên sofa. Thật ra chiếc sofa đó quá hẹp, quá nhỏ, không thích hợp để ngủ.
Nghe thấy tiếng động, Văn Nhiễm đứng thẳng dậy: "Tỉnh rồi à? Vừa định gọi cậu, sợ cậu đi làm muộn."
Đào Mạn Tư vô cùng áy náy: "Tối qua cậu ngủ trên sofa sao?"
Văn Nhiễm khẽ cười: "Sofa cũng được mà."
Dù gì nàng cũng chẳng ngủ được bao nhiêu.
Đào Mạn Tư xoa thái dương: "Mình không ngờ mình lại uống nhiều đến thế. Mình có nôn không? Lúc cậu dìu mình về, mình có đánh cậu không?"
Văn Nhiễm bật cười.
"Trong phim truyền hình toàn diễn mấy cảnh như thế."
"Không đâu. Để mình pha cho cậu ly nước mật ong, mang theo đến chỗ làm rồi uống."
Đào Mạn Tư đi theo nàng đến cửa bếp: "Nhiễm Nhiễm, mình thật sự không gây phiền phức cho cậu chứ?"
Văn Nhiễm cụp mi.
Không gây phiền phức. Chỉ là... gợi lên trong lòng nàng rất nhiều chuyện cũ.
Văn Nhiễm ngẩng đầu, quay lại mỉm cười với Đào Mạn Tư, đưa chiếc bình giữ nhiệt qua: "Tối qua vui không?"
Đào Mạn Tư: "Gì cơ?"
"Dù uống say rồi đau đầu, nhưng cậu có thấy vui không?"
"Ở thời điểm hiện tại thì vui..."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?