🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 62: C61 - Vén màn

"Muốn biết người mà mình đã thích thầm nhiều năm là ai không?"

Thế nhưng cơn mưa được dự báo suốt cả buổi tối ấy, cuối cùng lại không rơi xuống.

Văn Nhiễm rời khỏi bar khá sớm, vẫn kịp giờ bắt tàu điện ngầm. Chỉ là quán bar ở nơi hẻo lánh, phải đi một đoạn khá dài mới đến trạm. Nàng bước đi lặng lẽ, tay nắm lấy chiếc ô mà Hứa Tịch Ngôn đã mua cho mình.

Tàu điện sắp hết chuyến, nhưng ở Hải Thành thì chẳng có khái niệm giờ hết cao điểm. Trong khoang vẫn không còn chỗ ngồi, chỉ là không cần phải chen chúc.

Văn Nhiễm nắm lấy cột tay vịn gần cửa, nhìn hình bóng mơ hồ của mình phản chiếu trên kính.

Một gương mặt rất nhạt nhòa. Nàng từng bị cậu mắng khi còn nhỏ: "Con nít gì mà mặt mày lúc nào cũng u ám như đưa đám vậy hả!" Lên trung học, có bạn gái không quá thân từng nửa đùa nửa thật nói với nàng: "Văn Nhiễm, mình thấy cậu sâu lắng thật đó!"

Hình như nàng đã quen với việc giấu mọi suy nghĩ và thói quen của mình, lặng lẽ, hướng nội.

Nàng bắt đầu tự hỏi, rốt cuộc là vì sao lại hình thành nên thói quen ấy.

Trên đường, nàng nhắn cho Bách Huệ Trân một tin: [Mẹ ngủ chưa?]

Bà Bách nhận được tin nhắn con gái vào giờ này thì giật mình, lập tức gọi điện lại: "Con bé này, có chuyện gì vậy con? Khuya vậy rồi đừng làm mẹ sợ nha!"

"Làm gì mà có chuyện gì..." Văn Nhiễm bật cười: "Tối nay con đi ăn với Mạn Tư, cậu ấy đem cho con ít rượu nếp mẹ cậu ấy tự nấu, con tranh thủ còn mới muốn mang cho mẹ."

Từ nhỏ nàng và Đào Mạn Tư đã là lá chắn cho nhau.

Bà Bách vỗ ngực: "Con hù mẹ sợ chết khiếp luôn. Mẹ còn chưa ngủ, vậy con đem qua đi."

Nào có rượu nếp gì đâu, Văn Nhiễm chỉ nhớ lờ mờ gần một trạm tàu nào đó có tiệm nhỏ bán rượu nếp và bánh bao. Nàng từng mua một lần thấy vị cũng ổn, giờ chẳng rõ còn mở cửa không.

Nếu không mua được... thì chỉ cần nói là làm đổ dọc đường.

May là tiệm ấy vẫn còn mở, thậm chí còn đông người, đa phần là dân ông sở mới tan ca. Bà chủ thấy nàng thì niềm nở: "Mua bữa sáng ngày mai à?"

Nàng cười đáp khẽ.

Sau đó quay lại trạm tàu điện ngầm, đi thêm ba trạm nữa, vứt bỏ túi nylon in tên tiệm, chỉ xách hộp nhựa trong suốt, theo con hẻm nhỏ quen thuộc từ thuở bé, quay về nhà cậu.

Bách Huệ Trân khoác một chiếc áo len mỏng đứng đợi ở cửa. Dù sắp vào hè, người lớn tuổi vẫn luôn sợ lạnh.

Thấy nàng cầm hộp rượu nếp đi tới: "Sắp mưa rồi mà còn lặn lội mang tới."

"Tranh thủ còn mới." Nàng đưa hộp qua: "Vả lại, trời cứ thế này suốt mà không đổ mưa."

Nàng cũng mất đi cơ hội kiểm chứng xem đường mưa có thật sự khó đi không.

"Vào đi, mẹ nấu cho con chén rượu nếp rồi hẵng về."

Trong nhà vọng ra tiếng cậu gào lên: "Bách Tùng! Bách Tùng, mau giảm tiếng game xuống, không hàng xóm lại qua mắng vốn bây giờ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...