Không ngờ Hứa Tịch Ngôn lại đuổi theo.
Văn Nhiễm lúc này rời đi sẽ quá đột ngột, đành phải ngồi lại bên cạnh Đậu Thần, chờ Hứa Tịch Ngôn bước vào.
Có lẽ nàng nên kiếm cớ chuồn đi sớm hơn, ít nhất tránh xa Đậu Thần, để đến khi Hứa Tịch Ngôn tìm Đậu Thần thì nàng có thể âm thầm rời khỏi quán bar.
Nhưng quán bar chỉ lớn từng ấy, nàng mà rời đi bây giờ, Hứa Tịch Ngôn lại đang đi vào, ở rất gần, có thể sẽ bắt gặp bóng lưng nàng đang vội vã trốn chạy.
Nhưng tại sao nàng phải trốn?
Nàng vẫn canh cánh trong lòng chuyện Hứa Tịch Ngôn sai Trần Hi đưa cho nàng năm mươi vạn, vẫn nuốt không trôi cục tức này.
Đã gặp thì cứ gặp. Thế là nàng đặt ly thủy tinh trong tay trở lại quầy, yên lặng ngồi đó, cụp mắt nhìn bọt khí nhỏ lặng lẽ ngưng tụ trên thành ly nước dưa hấu.
Một căn phòng đầy tiếng cười nói và mùi hương, đó luôn là cảm giác quán bar mang lại cho Văn Nhiễm, tiếng cười náo nhiệt cùng mùi nước hoa của mọi người hòa quyện vào nhau, tai và mũi không nơi nào thoát được, rất ồn ào.
Nhưng khi Hứa Tịch Ngôn bước vào.
Tiếng ồn và mùi nước hoa ấy vẫn còn, nhưng tất cả trở thành phông nền mờ nhạt. Hào quang độc đáo và mùi hương phức hợp trên người cô, như một thanh kiếm. Bạn biết đấy, ánh nắng mặt trời rực rỡ đôi khi giống như một thanh kiếm, chém tan mọi thứ còn lại trên thế gian.
Khiến bạn phải mở rộng toàn bộ trái tim mình, để chống chọi lại vầng hào quang và vẻ đẹp của cô.
Phải, khi đối diện với Hứa Tịch Ngôn, chỉ có thể dùng từ "chống chọi".
Văn Nhiễm nghĩ, có lẽ điều này không hẳn vì nàng đã yêu thầm Hứa Tịch Ngôn gần mười năm. Chỉ cần Hứa Tịch Ngôn xuất hiện, với bất kỳ ai đều bị tác động tương tự. Văn Nhiễm cụp mắt, nghe cả căn phòng tĩnh lặng trong một thoáng, có người khẽ "A" lên, ngay lập tức bị bạn bên cạnh kéo lại.
Chắc Hứa Tịch Ngôn đã quen với sự chú ý như vậy, vì Văn Nhiễm nghe tiếng bước chân cô không hề dừng lại, đi thẳng về phía Đậu Thần.
Hôm nay cô đi giày cao gót.
Từng tiếng "cộp cộp", như nhịp trống gõ thẳng vào tim người ta.
Rồi bước chân bỗng khựng lại trong chốc lát. Khi đó căn phòng đã khôi phục lại vẻ náo nhiệt bình thường, ai nấy đều đang giả vờ không quan tâm đến Hứa Tịch Ngôn, vậy nên sự khựng lại này chắc chắn không phải vì ngoại cảnh.
Vậy là do cô đã nhìn thấy Văn Nhiễm giữa đám đông sao?
Văn Nhiễm vẫn cụp mắt nhìn ly nước dưa hấu, lòng nghĩ: Hứa Tịch Ngôn đến đây tối nay, rốt cuộc có biết nàng cũng ở đây không?
Bây giờ quan hệ giữa họ là như thế nào, với người kiêu ngạo như Hứa Tịch Ngôn, lẽ nào cô đến đây chỉ vì tình cờ thấy tên nàng thay cho Hà Vu Già trong danh sách?
Tiếng giày cao gót lại vang lên, tiếp tục tiến về phía trước, sự khựng lại ngắn ngủi kia tựa như ảo giác.
Cho đến khi bước chân dừng lại trước mặt Đậu Thần, Văn Nhiễm không ngẩng đầu, chỉ thấy người trước mặt mặc quần tây ống rộng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?