🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 60: C59 - Vụng về

"Vậy là cậu muốn chia tay với mình?"

Văn Nhiễm nói xong, lại đưa máy sấy lên, tiếp tục sấy khô phần tóc còn ẩm ướt của Hứa Tịch Ngôn.

Hứa Tịch Ngôn mở mắt ra.

Trong lòng nghĩ: Cảm giác này thật kỳ lạ.

Tựa như cô vẫn đang chìm trong cơn say dịu nhẹ của rượu vang trắng, một chân vẫn còn nhảy múa trong lâu đài của vườn nho cổ xưa ở Pháp, còn chân kia thì đã bị kéo trở về hiện thực.

Cô hỏi: "Ý cậu là gì?"

Văn Nhiễm không trả lời, vẫn tiếp tục dịu dàng vuốt tóc cô.

Hứa Tịch Ngôn đứng dậy, xoay người đối diện với Văn Nhiễm. Căn phòng này quá nhỏ, cô vừa tách khỏi chiếc giường một chút thì lưng đã tựa vào tường. Hàng mi khẽ rũ xuống, cô chỉ lặng lẽ nhìn Văn Nhiễm.

Văn Nhiễm ngồi khoanh chân trên giường, không tránh né ánh mắt của cô. Nàng tắt máy sấy, khẽ thở dài, nhìn cô nói: "Ý mình là gì, chẳng phải đã nói rõ rồi sao?"

Hứa Tịch Ngôn bật cười tức giận.

Giọng điệu của Văn Nhiễm giống như một cô giáo mẫu giáo dịu dàng đang nhẫn nại giải thích cho một đứa trẻ giận dỗi không chịu nghe lời.

Bản tính của Hứa Tịch Ngôn vốn kiêu ngạo. Nhưng lúc này cô kiềm chế cảm xúc, hỏi: "Tại sao?"

Văn Nhiễm một tay cầm máy sấy, tay còn lại với những ngón tay thon mảnh đang nhẹ nhàng vuốt ve thân máy, như đang suy nghĩ nên giải thích với cô thế nào.

Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Chỉ vì mình thật lòng thích cậu, nên mới như vậy phải không?"

Văn Nhiễm nhẹ nhàng gật đầu: "Có thể nói vậy."

"Văn Nhiễm." Hứa Tịch Ngôn lúc này không biểu cảm, không giọng nói không cảm xúc, đưa tay chống lên eo: "Rốt cuộc  là vì sao cậu luôn đề phòng mình?"

Văn Nhiễm vẫn bình tĩnh: "Vì yêu đương với một ngôi sao lớn, chuyện này rất phiền phức."

Hứa Tịch Ngôn bước đến gần, quay lại bên giường, đứng trước mặt Văn Nhiễm.

Mái tóc xoăn của cô vẫn chưa sấy khô hẳn, một nửa vẫn còn ẩm ướt và hơi rối, phảng phất mùi dầu gội giống hệt của Văn Nhiễm. Văn Nhiễm siết chặt máy sấy hơn một chút, bởi vì lúc này ngoài máy sấy ra nàng không còn gì để níu lấy, trái tim trong lồng ngực đang đập thình thịch.

Hứa Tịch Ngôn đưa tay nắm lấy cằm nàng, nhẹ nhàng nâng lên. Cô cúi đầu xuống, nhìn sâu vào mắt nàng: "Vậy ý cậu là, sau từng ấy thời gian bên nhau, cậu chưa từng thích mình, đúng không?"

Văn Nhiễm siết chặt máy sấy.

Hứa Tịch Ngôn nhìn nàng bao lâu? Nửa phút, hay cả một thế kỷ, Văn Nhiễm không biết.

Hứa Tịch Ngôn buông tay ra, bật cười khẽ: "Văn Nhiễm, trái tim cậu thật sắt đá."

Văn Nhiễm chợt hỏi: "Cậu biết trong thẻ lương của mình còn bao nhiêu tiền không?"

Hứa Tịch Ngôn khựng lại.

Văn Nhiễm nói: "Trước kia mình có năm vạn tiền tiết kiệm, bây giờ trong thẻ còn lại năm ngàn một trăm tám mươi bảy."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...