"Mình thích cậu."
Khi nàng cầm dây buộc tóc trở ra, Hứa Tịch Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế đứng đó, một tay chống lên mặt bếp, hàng mi dày cụp xuống.
Ánh mắt cô chẳng biết đang rơi vào đâu.
Văn Nhiễm giả vờ như không nhìn, đưa tay buộc tóc thành đuôi ngựa thấp sau gáy: "Tụi mình làm bánh quy nha."
Hứa Tịch Ngôn vẫn đứng yên tại chỗ.
Nàng quay đầu hỏi: "Cậu có muốn giúp một tay không?"
Lúc này Hứa Tịch Ngôn mới đáp một tiếng: "Tới đây."
Văn Nhiễm rất giỏi làm bánh, vì nàng là người sống quy củ, cần cắt bao nhiêu bơ, cân bao nhiêu đường bột, nàng đều làm đúng từng gam như trong công thức.
Lần duy nhất trong đời nàng làm điều vượt khỏi khuôn khổ, đó là thực hiện cuộc phiêu lưu điên rồ, giờ phút này vẫn đang đứng ngay bên cạnh nàng.
Hứa Tịch Ngôn giúp nàng trộn bột, giơ lên hỏi: "Vậy được chưa?"
"Chưa." Nàng đáp. "Cần khuấy thêm."
Hứa Tịch Ngôn khẽ bật cười: "Biết sai khiến người ta thật đấy."
Văn Nhiễm lờ đi giọng điệu đầy ý vị trong lời cô: "Chưa có ai từng sai khiến cậu à?"
Hứa Tịch Ngôn nhún vai: "Bao nhiêu cái lần đầu của mình đều dành cho cậu rồi."
Cô đưa hỗn hợp đã trộn cho Văn Nhiễm. Văn Nhiễm dùng màng bọc thực phẩm bọc lại để định hình. Bếp quá nhỏ hai người không xoay sở được nên chuyển ra bàn trong phòng khách làm.
Hứa Tịch Ngôn rửa tay xong, tựa vào cửa sổ, rút một điếu thuốc rồi châm lên.
Cô rất có ý thức của "kẻ ăn nhờ ở đậu" nên suốt thời gian này không bỏ tiền mua thuốc lá. Loại có vị bạc hà cô hay hút chắc trong nước cũng không bán, nên cô hút Marlboro của Văn Nhiễm.
Hút quen rồi, làn khói mang vị khét và đắng của nhựa thuốc khi vào miệng cũng không còn khiến cô ho nữa.
Một tay cô khoanh trước ngực, đầu hơi nghiêng theo thói quen, tóc dài buông xuống ngực, cử chỉ lười biếng ấy lại càng tôn lên đôi mắt trời sinh có vẻ lạnh nhạt: "Còn bao lâu nữa?"
Văn Nhiễm trả lời: "Phải cho vào tủ lạnh để hơi cứng một chút, chắc khoảng bốn mươi phút."
Hứa Tịch Ngôn rít một hơi thuốc: "Lúc nãy trên đường về, chẳng phải cậu bảo Đào Mạn Tư gửi cho cậu truyện ngắn mới viết, nhờ cậu đọc rồi góp ý à?"
"Ừm, mình chưa kịp xem."
"Xem bây giờ đi."
"Bây giờ?"
"Ừ." Hứa Tịch Ngôn chỉ tay đang kẹp thuốc về phía ghế sô pha: "Cậu đọc, mình nghe."
Đào Mạn Tư đúng là từng nhờ Văn Nhiễm giúp hỏi thêm vài người, nghe nhiều ý kiến khác nhau.
"Cũng được."
Tác phẩm của Đào Mạn Tư là truyện ngắn, thời gian bốn mươi phút là vừa hay đủ để nghiền ngẫm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?