Chương 57: C56 - Chìa khóa
"Có thể cho mình chìa khóa không?"
Văn Nhiễm ngồi rất lâu, nhìn vào đường chỉ tay nơi lòng bàn tay Hứa Tịch Ngôn đang đưa ra trước mặt.
Ánh đèn đường lờ mờ từ xa phủ xuống, hai cái bóng một đứng một ngồi trải dài trong tĩnh lặng. Văn Nhiễm ngẩng đầu nhìn gương mặt Hứa Tịch Ngôn. Hứa Tịch Ngôn đang mặc chiếc áo khoác và quần jeans quá đỗi bình thường của nàng, thế nhưng chỉ cần gương mặt ấy thôi, người ta đã biết cô không phải người trần tục.
Ánh mắt Văn Nhiễm lại rơi xuống lòng bàn tay Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn nhẹ giọng hỏi: "Cậu đang nhìn gì vậy?"
Nàng đang nhìn đường chỉ tay của Hứa Tịch Ngôn.
Chằng chịt đan xen, đến cả chỉ tay cũng vẽ nên những đường nét đẹp đẽ, nhưng không biết có đoạn nhỏ nào trong đó là sự tháo gỡ mối quan hệ của hai người không?
Văn Nhiễm khép mắt lại, đặt tay mình vào lòng bàn tay cô.
Giống như mối quan hệ "người tình" kéo dài hai năm này là do nàng chủ động đề xuất, là nàng như thiêu thân lao vào lửa ngay từ đầu. Đến tận bây giờ, người liều lĩnh không màng tất cả vẫn là nàng.
Hứa Tịch Ngôn kéo nàng đứng dậy, nhẹ nhàng xoa bóp ngón tay hơi lạnh của nàng: "Lạnh không?"
Văn Nhiễm lắc đầu: "Chúng ta đi bằng gì?"
Nàng có phần do dự. Giờ cũng không còn sớm, bầu trời tối tăm, nếu nói Hứa Tịch Ngôn đeo khẩu trang, cộng thêm việc cô đang mặc quần áo quá sức giản dị của mình, không biết có thể qua mặt tài xế hay không.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn lại cười: "Đi xe đạp công cộng được không?"
Văn Nhiễm sững người.
Hứa Tịch Ngôn đã nắm tay nàng đi về phía lề đường.
Ở đây có vài ba chiếc xe đạp công cộng, không được sắp xếp ngay ngắn. Hứa Tịch Ngôn lấy điện thoại ra quét mã mở khóa một chiếc, đạp thử thì phát hiện sên xe nặng khủng khiếp, liền bước xuống, quét chiếc khác.
Văn Nhiễm kéo sát áo khoác đứng bên cạnh, nghĩ bụng: Khi Hứa Tịch Ngôn làm những việc này, thật sự rất dễ khiến người ta sinh ra ảo tưởng.
Ảo tưởng rằng Hứa Tịch Ngôn thực sự chỉ là một người bình thường trong cuộc sống, ảo tưởng rằng sau khi bàn tay phải không thể chơi dương cầm được nữa, phép thuật của cô đã tan biến, sẽ không còn cưỡi chổi bay lên trời, mà rơi thật mạnh xuống bên cạnh Văn Nhiễm.
Cùng Văn Nhiễm đi chợ, nấu cơm, mua sắm ở siêu thị, tản bộ, và đạp xe đạp công cộng.
Hứa Tịch Ngôn gọi Văn Nhiễm: "Cậu cũng chọn một chiếc đi."
Khi Văn Nhiễm đang quét mã xe, cô vừa đạp xe lượn quanh vừa nói: "Hồi cấp ba mình có một chiếc xe đạp leo núi màu đen tuyền, trông ngầu lắm, chắc cậu không nhớ đâu."
Lúc ấy Văn Nhiễm cúi đầu nhìn tờ rơi quảng cáo trong giỏ xe, khẽ cười.
Không đáp lại câu nói kia của Hứa Tịch Ngôn.
Bạn thấy sao?