"Đây là làm gì vậy, cô chủ?"
Xe thuận lợi đến sân bay, Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn đi làm thủ tục lên máy bay.
Chuyến bay đêm không đông người. Văn Nhiễm không có nhiều tiền nên chỉ mua vé hạng phổ thông, nàng hỏi Hứa Tịch Ngôn: "Cậu từng ngồi hạng phổ thông chưa?"
Hứa Tịch Ngôn thành thật đáp: "Chưa từng."
"Trong vali của mình có cặp kính râm, mình nghĩ tốt hơn là nên lấy ra để cậu đeo vào." Hạng phổ thông đông người hơn và khoảng cách chỗ ngồi cũng gần hơn. Văn Nhiễm rõ ràng có hơi căng thẳng, cảm thấy chỉ đeo khẩu trang thôi là chưa đủ.
"A Nhiễm."
"Ừ?"
"Cậu có từng nghĩ nếu mình đeo kính râm trên chuyến bay đêm thế này, ngược lại sẽ càng bắt mắt hơn."
"... Cũng đúng."
May mà mọi người trong phòng chờ đều có vẻ mệt mỏi, ai nấy ngồi cạnh ổ cắm để điện sạc máy tính hoặc điện thoại. Ánh sáng xanh nhạt của màn hình phản chiếu lên khuôn mặt từng người, không ai ngẩng đầu.
Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn ngồi trên ghế chờ ở góc phòng. Hứa Tịch Ngôn khoanh tay, nhắm mắt nghỉ ngơi. Cô tạm thời tháo khẩu trang, mái tóc dài rũ xuống, che gần nửa gương mặt.
Văn Nhiễm mở to mắt nhìn xung quanh, có một bà mẹ trẻ mua cho con trai một chai nước cam, nắp vặn mở ra, mùi hương thanh mát có vị hơi chua thoang thoảng bay đến.
Nhưng liệu có ai nghĩ tới, trong góc phòng chờ chất chứa đầy sự mỏi mệt này, người phụ nữ trẻ khoác áo gió màu đen ngồi đây lại là một nghệ sĩ dương cầm danh tiếng vang xa, một viên ngọc quý được cả thế giới ngưỡng mộ?
Để giữ kín đáo và tránh thu hút sự chú ý, họ không có bất kỳ động tác thân mật nào.
Chỉ tiếc là máy bay bị hoãn, Văn Nhiễm âm thầm nghĩ, sau này vẫn không nên mua vé của hãng giá rẻ.
Nhưng cái "sau này" ấy, liệu còn bao nhiêu lần nữa?
Cuộc hành trình mà nàng liều mình vượt núi băng biển vì Hứa Tịch Ngôn, sẽ còn được bao nhiêu lần nữa?
May mắn là một tiếng sau, hệ thống phát thanh cuối cùng cũng thông báo xếp hàng lên máy bay. Văn Nhiễm đứng dậy gọi Hứa Tịch Ngôn: "Đi thôi."
"Ừ."
Hai người một trước một sau đi về phía cửa lên máy bay, Văn Nhiễm cầm thẻ lên máy bay xếp hàng phía trước, Hứa Tịch Ngôn ở ngay phía sau.
Trước sau họ đều là những hành khách mang vẻ mặt mệt mỏi.
Nơi đây hiện tại đã là rạng sáng, màn đêm dày đặc như mực, những ngọn đèn bên cạnh đường băng chói lòa đến đau mắt. Mọi người đi theo hàng chậm rãi di chuyển, không ai lên tiếng, kể cả Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn.
Ngay khi Văn Nhiễm đang nhìn chằm chằm vào cột đèn ngoài cửa kính.
Hứa Tịch Ngôn một tay đút túi áo gió, tay còn lại nhẹ nhàng vòng qua cổ nàng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?