Chương 55: C54 - Bỏ trốn
"Cậu đến là để quyến rũ mình đấy à."
Điều khiến Văn Nhiễm thấy lạ là trong đầu nàng lại không vang lên một tiếng "ong" như người ta hay miêu tả trong tiểu thuyết.
Có lẽ cái tên 「Hứa Tịch Ngôn」đã xuất hiện quá nhiều lần trong đầu nàng suốt mười năm qua. Nghĩ đi nghĩ lại, nghiền ngẫm tới lui. Nàng thậm chí còn cảm thấy buồn cười, bất kể ai nói với nàng chuyện gì đó về tình hình của Hứa Tịch Ngôn, nàng đều có thể lường trước được.
Nàng là người hiệu chỉnh dương cầm, tiếp xúc với không ít người chơi dương cầm. Khối lượng luyện tập lớn trong thời gian dài với cường độ cao, rất dễ dẫn đến bệnh nghề nghiệp.
Vả lại, nếu Đậu Thần còn có thời gian gọi điện cho nàng ở tận đất nước xa xôi, có lẽ tình hình chưa quá khẩn cấp.
Nàng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Trên báo chí chưa từng tiết lộ, tay phải của Tịch Ngôn bị viêm dây thần kinh, mỗi khi phát tác toàn bộ bàn tay sẽ đau và tê liệt, quan trọng nhất là sẽ ảnh hưởng đến buổi biểu diễn sắp tới của em ấy ở Maroc. Cô cũng biết tính cách của Tịch Ngôn rồi, em ấy luôn theo chủ nghĩa hoàn hảo."
"Chị Đậu, chị gọi cho tôi là muốn..."
"Tịch Ngôn muốn hủy buổi biểu diễn lần này. Thật quá bốc đồng. Tôi muốn nhờ cô đến đây khuyên em ấy, bằng mọi giá cũng phải cố gắng hoàn thành. Theo quy định của Hiệp hội Nghệ thuật Quốc tế, nếu hủy buổi diễn lần này, em ấy sẽ không còn cơ hội được chọn nữa, ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển quốc tế sau này."
"Trên thực tế chỉ cần buổi biểu diễn lần này diễn ra suôn sẻ, cho dù không hoàn hảo, tiêu chuẩn của Hiệp hội cũng sẽ không quá khắt khe, em ấy chắc chắn sẽ được huy chương."
"Cô Văn, trong lòng tôi biết rõ, cô là người duy nhất có thể khuyên em ấy. Nên tôi thật xin lỗi vì đã mạo muội gọi điện cho cô."
Lúc ấy, Đậu Thần đang đứng trong sân. Bầu trời hoàng hôn ở sa mạc nhuốm một sắc hồng rực rỡ hiếm thấy. Khách sạn bên cạnh được xây dựng theo phong cách lâu đài cổ thế kỷ XI, không cao, càng làm nổi bật sự đồ sộ của cây argan gần đó. Tán lá xanh rậm rạp phát ra tiếng xào xạc khi lá cây cọ vào nhau.
Đậu Thần đang ở cách xa ngàn dặm, chợt nghĩ đến cô gái trẻ tuổi mà mình chỉ gặp vài lần.
Cô không gặp Văn Nhiễm nhiều. Mỗi lần Hứa Tịch Ngôn đến nhà Văn Nhiễm, thường là Trần Hi đưa đón, cô cũng không bình luận gì.
Nhưng ấn tượng của cô về Văn Nhiễm lại rất sâu đậm, vì cô gái này đặc biệt yên tĩnh và mộc mạc. Nàng rất gầy, mong manh, không trang điểm, mái tóc dài mềm mại xõa trên vai. Nàng hay mặc sơ mi xanh dương nhạt, áo phông hoặc cardigan dệt kim, thường đeo túi vải bố.
Giống như vô vàn thanh niên ở thành phố bước ra khỏi ga tàu điện ngầm khi mới tan làm, rồi bị lạc trong đám đông tấp nập trên đường. Nhưng nàng không vội vã, không hấp tấp, khuôn mặt luôn trầm tĩnh và yên lặng, dưới ánh đèn neon đầy màu sắc của đô thị vẫn không mảy may dao động, như thể nội tâm vô cùng ổn định.
Bạn thấy sao?