Giọng nói trầm thấp khẽ hỏi: "Cậu chắc chắn muốn dùng chứ?"
Sau khi nói xong, Văn Nhiễm bình tĩnh buông tay khỏi hai tai của Hứa Tịch Ngôn.
Mái tóc dài của Hứa Tịch Ngôn rơi xuống, chạm nhẹ vào áo len của Văn Nhiễm, lông mi cô cũng dài, nhẹ nhàng chớp chớp, ánh mắt luôn sâu thẳm đến nỗi không đoán được cảm xúc, giống như hàng lông mi chính là một bộ lọc, lặng lẽ rơi trên gương mặt Văn Nhiễm.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Rốt cuộc là cậu đã ước gì vậy?"
Văn Nhiễm lắc đầu: "Không thể nói được, nói ra là không linh."
"Cậu rất mong điều đó thành hiện thực à?"
"Ừ."
Hứa Tịch Ngôn nhìn nàng, lặp lại y lời Đào Mạn Tư từng nói: "Văn Nhiễm, với tính cách như cậu, cũng sẽ thiết tha mong muốn điều gì đó thành sự thật sao?"
"Có."
Hứa Tịch Ngôn bỗng nhiên mỉm cười: "Thật sự muốn biết đó."
Văn Nhiễm nhìn cô hồi lâu, rồi hơi nghiêng đầu, dời ánh mắt đi: "Hứa Tịch Ngôn."
"Ừ?"
"Nếu cậu cứ tiếp tục giữ tư thế này, có phải định xảy ra chuyện gì ở đây không?"
"... Cậu đúng là chuyện gì cũng dám nói." Hứa Tịch Ngôn đứng dậy, lại đưa tay về phía Văn Nhiễm, kéo nàng từ trên tấm chăn lông đứng dậy.
"Đi thôi."
"Đi đâu?"
"Không phải định về nhà cậu sao?" Hứa Tịch Ngôn hỏi ngược lại.
"Vậy còn chỗ này?" Văn Nhiễm khẽ hất cằm ra hiệu, dải đèn xanh dương mờ ảo, lớp sương mỏng trên sân khấu, cây guitar acoustic dựa bên ghế xoay, và tấm chăn dưới sàn.
Hứa Tịch Ngôn nắm tay nàng, giọng nhẹ nhàng: "Sẽ có người dọn dẹp."
Đây chính là thế giới của Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn chỉ cần niệm thần chú, tạo nên khoảnh khắc rực rỡ nhất khi pháo hoa bung nở.
Còn việc sau đó phải dọn sạch tro tàn và giấy vụn rơi vãi khắp nơi, Hứa Tịch Ngôn chưa từng bận tâm đến.
Văn Nhiễm bỗng nghĩ: Có lẽ thiên tài đều được nuông chiều như vậy.
Nàng theo Hứa Tịch Ngôn bước ra khỏi livehouse, Hứa Tịch Ngôn đi thẳng về phía lề đường, Văn Nhiễm căng thẳng đuổi theo: "Cậu không gọi trợ lý tới đón à? Cậu định làm gì vậy?"
Hứa Tịch Ngôn: "Gọi xe."
Văn Nhiễm giật mình.
Hứa Tịch Ngôn mắt không cười, chỉ khẽ nhếch môi: "Trêu cậu thôi."
Cô chỉ về phía bên đường: "Tối nay định đến nhà cậu, dùng xe bên mình không tiện, nên mình đã mượn xe của một người bạn."
Văn Nhiễm nhìn sang, đó là chiếc G-class lần trước, Hứa Tịch Ngôn từng dùng xe này đưa nàng về.
Chiếc váy lụa quá mỏng, cô đi một vòng dưới ánh trăng, trông như muốn hóa thành tiên bay lên. Văn Nhiễm đi bên cạnh Hứa Tịch Ngôn, cứ len lén nhìn xung quanh, may mà đêm đã khuya, chẳng còn ai trên đường. Đợi Hứa Tịch Ngôn lên xe xong, nàng cũng chui vào ghế phụ với tốc độ như đi ăn trộm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?