"Lại đây, nằm cạnh mình."
Văn Nhiễm xuống tàu điện ngầm, đi đến cửa trung tâm thương mại.
Đào Mạn Tư đang đứng đợi ở đó, tay xách một chiếc hộp giấy nhỏ xinh, vừa thấy Văn Nhiễm liền cười vẫy tay với nàng.
Văn Nhiễm chạy tới.
Đào Mạn Tư giơ chiếc hộp lên: "Nhìn nè, tiệm bánh truyền thống mà cậu luôn muốn ăn, đặt hàng qua WeChat phải xếp hàng dài dằng dặc đó."
"Sao cậu mua được vậy?"
"Xếp hàng chứ sao, xếp hàng trước đó một tháng luôn đó nha."
Văn Nhiễm phối hợp "Ồ ồ" đáp lại: "Vậy mình phải báo đáp cậu thế nào đây?"
"Hehe, chờ xem sinh nhật mình cậu sẽ thể hiện ra sao."
Văn Nhiễm khẽ cong môi cười: "Cậu định ra đề khó cho mình phải không?"
Cả hai cùng nhau đi vào trung tâm thương mại, lại đi ngang qua tấm poster quảng cáo sản phẩm dưỡng da khổ lớn của Hứa Tịch Ngôn treo trên cao.
Một cô gái đang đứng trước poster, gọi bạn mình: "Chụp cho mình với vợ mình thật đẹp vào nha!"
Người bạn vừa cười vừa mắng: "Vợ cậu cái gì! Rõ ràng là vợ mình mà!"
"Cậu biết vợ tụi mình về nước sớm không?"
"Sao mà không biết chứ."
"Không hiểu sao lại về sớm hai ngày luôn."
"Chắc là có lịch công việc gì đó nhỉ?"
Đào Mạn Tư thấy Văn Nhiễm đang nhìn chằm chằm tấm poster, liền cười hỏi: "Sao vậy, cuối cùng cậu cũng nhận ra sức hút của Hứa Tịch Ngôn rồi à? Nhớ hồi cấp ba, ai ai cũng dõi theo Hứa Tịch Ngôn, chỉ có cậu là dường như chẳng mảy may để tâm."
Văn Nhiễm thu hồi ánh mắt, khẽ nhếch môi với cô bạn thân: "Mình đâu có nhìn poster đó, mình nhìn lọ kem dưỡng tay mùi mới của hãng L kia kìa."
"Thật sao?" Đào Mạn Tư kéo tay Văn Nhiễm: "Đi đi đi, qua xem thử."
Cả hai dạo một vòng thử sản phẩm, rồi mỗi người mua một lọ kem dưỡng tay, sau đó đến nhà hàng Nhật đã đặt chỗ trước.
Trước khi lên món, Đào Mạn Tư cẩn thận lấy bánh kem ra, cắm nến lên: "Nhiễm Nhiễm, lấy bật lửa ra và sử dụng chút nào."
Văn Nhiễm lấy chiếc bật lửa có khắc một nửa đôi cánh, đưa qua.
Khi mua chiếc bật lửa này khiến nàng nghĩ đến Hứa Tịch Ngôn, kể từ đó không bao giờ mất nữa.
Ánh nến lập lòe, Đào Mạn Tư gọi nàng: "Ước đi nào."
Văn Nhiễm chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, thổi tắt nến, vẻ mặt điềm tĩnh.
Đào Mạn Tư hỏi: "Cậu ước điều gì vậy?"
Nàng nhìn Đào Mạn Tư.
Đào Mạn Tư bỗng xua tay: "Đừng! Đừng nói với mình nha, nói ra là không linh đâu đó!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?