"A Nhiễm, xuất hiện đi."
Lúc này, tại Studio 「Nốt Móc Đơn」.
Hề Lộ vừa sắp xếp hộp dụng cụ của mình vừa trò chuyện với mọi người: "Bộ đồ hôm nay của Hứa Tịch Ngôn ở sân bay trông đẹp muốn xỉu luôn."
Trịnh Luyến lập tức phụ họa: "Em cũng lướt xem! Cô ấy hình như hiếm khi mặc áo khoác dài nhỉ, tự nhiên hôm nay mặc vào, nhìn hoàn hảo như một nữ sát thủ vừa lạnh lùng vừa gợi cảm bước ra từ một bộ phim nghệ thuật."
Hề Lộ bật cười: "Thế thì chắc mục tiêu sẽ cam tâm tình nguyện dâng cả mạng sống cho cô ấy mất."
Hứa Tịch Ngôn lúc nào cũng ăn mặc trái mùa.
Giữa mùa hè nóng nực có thể thấy cô mặc áo sơ mi nhung dài tay hay mặc quần yếm, còn mùa đông lại khoác áo khoác mỏng kiểu du mục, bên trong để lộ áo phông ngắn tay có cổ rộng, luôn mang một phong cách rất riêng.
Nhưng mà...
Hề Lộ liếc nhìn tán lá đang ngả vàng ngoài cửa sổ: "Cũng nên bắt đầu mặc áo khoác dài rồi nhỉ, trời đã vào thu lâu rồi."
Lúc đó, Văn Nhiễm đang tưới nước cho mấy chậu cây trong studio, tưới xong một chậu xương rồng giáng sinh chỉ nở hoa vào mùa thu. Nàng cất bình tưới, thuận miệng hỏi: "Đi đâu thế?"
"Hả?" Hề Lộ quay đầu lại.
"Hứa Tịch Ngôn." Văn Nhiễm mỉm cười yếu ớt: "Cô ấy từ sân bay đi đâu?"
"À, nghe nói có việc ở Ý." Hề Lộ cong môi: "Nhiễm Nhiễm cậu đúng là không bao giờ lướt Weibo nhỉ, cậu thực sự chẳng quan tâm gì đến tin tức của Hứa Tịch Ngôn. Đó là Hứa! Tịch! Ngôn!"
Văn Nhiễm cũng mỉm cười theo.
Studio của họ toàn là những hiệu chỉnh viên trẻ tuổi chưa có nhiều kinh nghiệm, công việc cũng không quá bận rộn, hôm nay cũng là một ngày rảnh rang. Văn Nhiễm kéo cánh cửa giả đồng nặng nề ra, bước qua nền gạch xám mang phong cách wabi-sabi ở lối vào studio, đi ra sân và châm một điếu thuốc.
Ngẩng đầu nhìn lên, vài tia nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá của cây loan một đoạn rồi rơi rải rác xuống thảm cỏ, một cơn gió mạnh thổi qua, ánh nắng như rắc vàng.
Đúng là mùa thu thực sự đến lâu rồi.
Trước khi tan làm, Văn Nhiễm nhận được điện thoại của Đào Mạn Tư: "Hôm nay cậu có rảnh ăn cơm không?"
Văn Nhiễm cười: "Nói cho đúng thì, ngày nào mình chẳng rảnh."
"Vậy đi ăn mì ramen Nhật đi, hôm nay mình thèm tinh bột quá."
Tan làm, Văn Nhiễm bắt taxi về trung tâm thành phố, Đào Mạn Tư đứng đợi nàng ở lối vào trung tâm thương mại. Hai người cùng nhau xuống tầng hầm B1, ở đó có một quán mì nhỏ, được Đào Mạn Tư phát hiện ra từ hồi năm hai đại học, hai người đã đến đây thường xuyên trong suốt nhiều năm qua.
Lúc đi ngang khu mỹ phẩm cao cấp ở tầng một, biển quảng cáo khổng lồ của Hứa Tịch Ngôn với hình ảnh từng gây bão mạng vẫn còn treo cao.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?