Rất bình yên, cũng rất xao động
Hôm sau, Văn Nhiễm đi làm ở khu Văn Hóa Sáng Tạo như thường lệ.
Lúc ăn sáng, nàng đang rót sữa đậu nành vào ly để hâm nóng thì Hề Lộ đột nhiên hét lên một tiếng, làm tay Văn Nhiễm run nhẹ, khiến hai giọt sữa đậu nành văng ra bàn.
Nàng rút khăn giấy lau sạch sữa đậu nành , chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên một linh cảm mơ hồ. Quả nhiên, Hề Lộ đứng bên cạnh nói ngay: "Hứa Tịch Ngôn về nước rồi đó! Người hâm mộ ngồi rình ở sân bay bao nhiêu ngày còn chẳng thấy, sao tự dưng lại bị chụp ở đường Hoài Nhân, rốt cuộc là cô ấy về lúc nào vậy?!"
Văn Nhiễm thản nhiên nói: "Không biết."
"Cậu nhìn nè." Hề Lộ vẫy vẫy điện thoại: "Cách phối đồ hôm nay của Hứa Tịch Ngôn phải nói là cực phẩm luôn đó."
Văn Nhiễm bưng sữa đậu nành với cơm nắm đến bàn làm việc để ăn sáng.
Hề Lộ gọi với theo sau: "Này, cậu không coi à?"
Văn Nhiễm khẽ mỉm cười.
Hề Lộ cũng cười theo: "Cậu đúng là kỳ lạ thật, cậu là người đầu tiên không hứng thú gì với Hứa Tịch Ngôn mà mình từng gặp đó." Nói rồi lại cúi đầu nhìn điện thoại: "Nhớ lần trước cô ấy bị chụp ở sân bay cũng có quàng khăn nè."
"Cô ấy ít khi quàng khăn lắm."
Hề Lộ chống cằm bằng một tay, đặt điện thoại lên mặt bàn, đầu ngón tay kia gõ nhẹ lên viền máy: "Không biết có theo quy luật gì không nữa, chẳng lẽ là trời âm u thì quàng khăn?"
"Nhưng hôm nay trời đẹp mà, ủa mà cô ấy chỉ mặc một chiếc áo phông dài tay rộng thùng thình với quần short thôi, không sợ lạnh sao, mà công nhận là đẹp thật."
Trịnh Luyến bật cười: "Quy luật gì chứ, Hứa Tịch Ngôn có gương mặt đó, muốn quàng thì quàng, không thì thôi, chủ yếu là phong cách tự do thôi mà."
Văn Nhiễm đưa một miếng cơm nắm vào miệng, thầm nghĩ: Thật ra là có quy luật.
Hai lần Hứa Tịch Ngôn quàng khăn đều là sau khi cùng nàng nảy sinh quan hệ.
Phòng trọ nhỏ của Văn Nhiễm cách âm không tốt, mà Hứa Tịch Ngôn lại có đôi tay khéo léo và mạnh mẽ của một nghệ sĩ dương cầm đỉnh cao, nàng phải gắng sức kìm lại hết những âm thanh sắp bật ra thành tiếng, chỉ còn lại tiếng thở dốc, cực kỳ khó khăn. Có lúc nàng còn ôm cổ Hứa Tịch Ngôn, vùi mặt vào đó, môi khẽ mút lên làn da cô.
Da của Hứa Tịch Ngôn như đóa tường vi, đẹp và mong manh.
Chỉ một lần răng môi chạm vào, lập tức lưu lại vết đỏ như hạt đậu.
Ăn xong bữa sáng, Văn Nhiễm bật sáng màn hình điện thoại và nhìn thoáng qua.
Tính cách của Hứa Tịch Ngôn thật ra rất kiêu ngạo.
Tối qua rời đi như thế, sau đó chẳng còn tin tức gì.
Văn Nhiễm nghĩ, người như Hứa Tịch Ngôn, từ nhỏ đến lớn chắc chưa từng gặp tình huống có ai đó không thích mình.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?