🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 35: C34 - Mộng mơ

Một giấc mơ có thể mơ thấy ngay cả khi đang thức

Văn Nhiễm không để lộ cảm xúc, quay lại chỗ làm việc và ngồi xuống.

Một ly trà chanh sao đủ để chống lại cơn buồn ngủ cuối xuân. Sau một lúc, hiệu ứng âm thanh của trò chơi biến mất.

Văn Nhiễm hé mắt nhìn sang, thấy Hứa Tịch Ngôn đang tựa vào ghế sofa lười, ngủ thiếp đi.

Văn Nhiễm do dự rất lâu, rồi đứng dậy.

Nàng nên cảm ơn thói quen hay đi giày Converse trắng, khi muốn bước nhẹ thì nhẹ đến mức không nghe thấy.

Từ bàn làm việc đến ghế sofa lười của Hứa Tịch Ngôn chỉ hơn mười bước, nhưng nàng đi chậm như thể đó là một cuộc thám hiểm kéo dài.

Nàng biết chuyện này rất nguy hiểm, tư thế ngủ thế kia sao có thể say giấc được, bất cứ lúc nào Hứa Tịch Ngôn cũng có thể tỉnh lại.

Nhưng nàng vẫn không thể kiềm chế nổi.

Nàng lặng lẽ đứng bên cạnh Hứa Tịch Ngôn.

Dáng nằm của Hứa Tịch Ngôn rất thoải mái, tựa đầu lên ghế sofa lười, mái tóc xoăn dài xõa ra, che đi nửa khuôn mặt tựa đóa tường vi, điện thoại vẫn cầm ngang trong tay, nhưng trò chơi đã thoát, một chân hơi co lại, trắng đến mức gần như phát sáng.

Văn Nhiễm mạo hiểm bước lại, chỉ để xem nơi tiếp theo — Nàng cúi mắt và liếc nhìn mặt trong đùi phải của Hứa Tịch Ngôn đang nằm nghiêng, giống hệt như trong ký ức của nàng, nơi ấy có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt.

Lần đầu tiên gặp Hứa Tịch Ngôn, cô trốn sau cánh cửa tủ đồ để mở mà thay lễ phục, gần như không mặc gì cả. Qua cánh cửa tủ, Văn Nhiễm nhìn thấy đôi vai trắng như tuyết và đôi chân thon dài.

Lúc ấy, Văn Nhiễm đã nhận ra, mặt trong đùi phải của Hứa Tịch Ngôn có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt.

Văn Nhiễm chỉ liếc nhìn một cái, sau đó lặng lẽ quay trở lại bên bàn làm việc.

Khi đó nàng vẫn chưa biết, không lâu sau, nàng sẽ ở trên chiếc giường nhỏ của mình trong ngôi nhà trọ, Hứa Tịch Ngôn sẽ nằm trên gối, còn nàng sẽ lần theo đường chăn trượt xuống dưới, hôn lên nốt ruồi nhỏ kia của Hứa Tịch Ngôn.

Hứa Tịch Ngôn lúc ấy thở nhẹ vì nhột.

Tiếng thở ấy giống vết cào  nhẹ qua trái tim Văn Nhiễm.

Còn bây giờ nàng chỉ ngồi bên bàn làm việc nhìn màn hình máy tính, chờ Hứa Tịch Ngôn tỉnh lại. Nàng liếc mắt nhìn ra sắc trời bên ngoài cửa sổ, một buổi chiều yên tĩnh sao lại trôi qua nhanh đến thế, ráng chiều dần buông xuống.

Lúc này điện thoại reo lên, tuy nàng nhanh tay tắt tiếng ngay tức khắc, nhưng tiếng rung vẫn khiến Hứa Tịch Ngôn trên sofa lười khẽ cựa mình.

Văn Nhiễm đứng dậy, rón rén bước vào nhà vệ sinh nghe điện thoại.

Khi trở ra, tư thế co chân của Hứa Tịch Ngôn vẫn không thay đổi, mái tóc đen dày xõa xuống vai. Cô chỉ yên lặng quay đầu nhìn ánh hoàng hôn rơi bên ngoài cửa sổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...