🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 32: C31 - Cô Hứa

Rất không thuần khiết

May thay Hứa Tịch Ngôn chỉ nghiêng người để lấy bản nhạc, rồi quay lưng rời đi.

Dịch Thính Trúc thấy nàng đang kiểm tra lần cuối, bước tới hỏi: "Gần xong rồi?"

"Dạ, cháu còn kiểm tra lần cuối nữa thôi."

Dịch Thính Trúc nhận ra cô gái trẻ này là người chậm rãi, hoặc nên nói là hiếm thấy người trẻ có thể giữ được sự bình tĩnh đến vậy.

Văn Nhiễm hiệu chỉnh xong toàn bộ cao độ, đứng dậy: "Không còn vấn đề gì nữa, bà muốn tự kiểm tra thử không ạ?"

Dịch Thính Trúc cười hỏi: "Cháu có chắc không?"

Rõ ràng nàng trông giống kiểu con gái khiêm tốn quá mức.

Nhưng lúc này nàng lại gật đầu chắc chắn, đáp: "Có."

Dịch Thính Trúc mặc một bộ váy dài kiểu Trung Hoa, lúc này khẽ vén váy ngồi xuống.

Văn Nhiễm đứng yên lặng bên cạnh.

Thật ra Dịch Thính Trúc không cần bất cứ bản nhạc nào, cổ tay bà nhẹ nhàng vung lên như cánh bướm bắt lấy vệt sáng giữa những bông hoa,  sự trầm bổng giống như bốn mùa đang xoay vần.

Bản nhạc bà đang đàn chính là  《Of the foreign lands and people》của Schumann.

Trước kia Văn Nhiễm đã từng nghe bà đánh đàn từ xa, giờ đứng gần, âm thanh như lướt qua mặt, càng cảm thấy chấn động.

Thì ra bà là bà dì của Hứa Tịch Ngôn.

Xem ra thiên phú quả nhiên là thứ có thể di truyền.

Khi kết thúc bản nhạc, Dịch Thính Trúc ngẩng đầu nhìn nàng: "Cháu đang nghĩ gì?"

"Cháu nghĩ bà chơi dương cầm hay như vậy, sao chưa từng nghe thấy tên bà."

"Tôi không biểu diễn, chơi dương cầm chỉ là sở thích. Nghề chính của tôi là nghiên cứu vật lý phân tử."

Văn Nhiễm quả thật không nói nên lời.

Đây là thiên phú kiểu gì... Cả nhà đều là quái vật sao...

"Trước đây phòng thí nghiệm của công ty tôi ở California, tôi sống ở nước ngoài lâu rồi, gần đây mới chuyển về Trung Quốc, sau đó thì chơi dương cầm lại."

Văn Nhiễm gật đầu.

"Tiểu Văn không mê thần tượng à?"

"Dạ?"

"Ban nãy là cháu gái của tôi, các bạn trẻ hẳn phải nhận ra con bé? Nhìn cháu có vẻ bình thản lắm."

Văn Nhiễm thản nhiên đáp: "Cháu thích trường phái của Minh Duyệt Lý hơn."

Minh Duyệt Lý là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng từ lâu, phong cách trầm ổn. Dùng ngôn ngữ hiện tại mà nói thì "lưu lượng" chắc chắn không bằng Hứa Tịch Ngôn.

Dịch Thính Trúc gật đầu: "Ra vậy."

"Nếu đàn dương cầm của bà không có vấn đề gì nữa, cháu xin phép về trước."

"Không vấn đề. Thanh toán thế nào?"

Văn Nhiễm lấy mã QR của studio ra: "Bà quét mã ở đây là được ạ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...