🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 31: C30 - Gặp lại

Hứa Tịch Ngôn khoác áo choàng tắm

Từ sau khi Văn Nhiễm trở về từ Bắc Thành, công việc và cuộc sống của nàng lại trở về quỹ đạo thường ngày.

Không biết có phải do tác động tâm lý hay không, nàng cảm thấy số lần bản thân nhớ đến Hứa Tịch Ngôn hình như đã ít đi đôi chút.

Chỉ là hôm ấy, bà chủ Hà Vu Già ghé thăm studio, mang theo trà sữa cho mọi người.

"Nhiễm Nhiễm, mau qua đây."

Văn Nhiễm mỉm cười bước tới: "Chị lại mang cho em hai ly nữa hả?"

Hà Vu Già khoác vai nàng: "Tất nhiên rồi. Nói ra thì, cái tên 「Studio Nốt Móc Đơn」 cũng là do em đặt ."

Trịnh Luyến là hiệu chỉnh viên mới vào năm nay, tò mò hỏi: "Sao lại là Nốt Móc Đơn?"

Hà Vu Già hất cằm về phía Văn Nhiễm: "Em hỏi cô ấy đi."

Văn Nhiễm cong môi: "Vì nốt móc đơn là nốt đặc biệt nhất."

Nó chỉ chiếm nửa nhịp.

Không giống nốt nốt tròn hoàn chỉnh, cũng không ngắn gọn như nốt 1/4 nhịp và nốt 1/8 nhịp.

*Chú thích một chút: Nốt móc đơn (eighth note) trong tiếng Trung là 八分音符, nốt 1/8 nhịp là 分之一拍. Đều có số tám (八), nhưng nốt móc đơn = 1/8 nhịp của nốt tròn = 1/2 nhịp của nốt đen. Còn nốt 1/8 nhịp (hay nốt móc ba) là tính theo nốt đen tức bằng 1/16 nốt tròn.

Nó giống như một vầng trăng khuyết.

Treo lơ lửng giữa không trung, khiến người ta luôn ghi nhớ sự không trọn vẹn của nó.

Giống như Hứa Tịch Ngôn từng xuất hiện trong tuổi thanh xuân của nàng, hai người từng ở rất gần nhau, nhưng nàng chưa bao giờ thật sự chạm tới được Hứa Tịch Ngôn.

Nhìn nốt móc đơn ấy, nàng liền nhớ đến Hứa Tịch Ngôn.

Trịnh Luyến nghe mà mơ hồ: "Thật là nghệ thuật, chỉ với dòng cảm nhận như vậy, thế mà bà chủ cũng dùng à?"

Hà Vu Già cười ha ha: "Tám tám là phát tài mà! Chị thấy con số tám này rất tốt nha!"

Mọi người đều cười rộ lên.

Khu Văn Hóa Sáng Tạo nằm quá xa, mỗi lần Hà Vu Già lái xe đến đây cũng không dễ dàng, nên cô cũng không vội về. Cô kết nối điện thoại với bộ sạc, ngồi lên sofa lười chơi game.

Bỗng bật dậy hét lớn một tiếng: "A!"

Hề Lộ giật mình: "Chị Già sao vậy? Chị bị điện giật hả?"

"Điện giật cái gì! Là Hứa Tịch Ngôn đó! Cô ấy sắp về nước lưu diễn rồi! A a a a!"

"Ai nói vậy?"

"Bạn chị làm trong ngành quản lý nghệ sĩ, nên biết trước thông tin."

"Vậy lúc đó chắc là săn vé điên cuồng luôn? Chị Già, bạn chị giúp tụi em đặt vé được không?"

Lúc đó Văn Nhiễm đang cầm bình tưới nước cho chậu lan thạch hộc trên bàn trà, tay nàng hơi run, vài giọt nước rơi lên mặt bàn, loang thành vòng tròn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...