🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 28: C27 - Cô Văn

Có thể nào, đừng kết thúc

Văn Nhiễm chắp tay sau lưng ngẩng đầu lên, có thể cảm nhận được Hứa Tịch Ngôn đang nhìn nàng từ phía sau.

Hứa Tịch Ngôn thì cởi mở và trung thực, còn nàng thì hơi không tự nhiên.

Thế là nhặt một đề tài chẳng liên quan gì: "Cậu cũng biết chơi nhảy lò cò à?"

"Cô Văn."

Hứa Tịch Ngôn gọi một tiếng nửa đùa nửa thật như thế, trong lòng Văn Nhiễm khẽ chấn động.

Cảm giác kỳ lạ không rõ lý do.

Cách gọi này quá trưởng thành, nàng lảo đảo vượt qua ranh giới của tuổi mười tám, chỉ bằng một tiếng gọi ấy, tựa như có điều gì đó không còn là sự rung động lén lút khoác lớp áo thanh xuân nữa, mà có cái gì đó trực tiếp hơn đang dần hiện ra.

Thực ra rất nhiều năm sau, khi hai người tình cờ gặp lại trong một hoàn cảnh ngoài ý muốn, Hứa Tịch Ngôn quả thực cũng từng gọi nàng một tiếng: "Cô Văn."

Nhưng lúc này, khi Văn Nhiễm đang ở trong nhà đa phương tiện có cá voi ảo bơi lội, lấy lại bình tĩnh và lắng nghe Hứa Tịch Ngôn tiếp tục nói: "Hồi nhỏ mình sống ở nước ngoài, chứ không phải ngoài hành tinh. Ở nước ngoài cũng có nhảy lò cò."

"...Ồ."

Một chút chua xót kỳ lạ.

Thế giới của nàng, đúng là giới hạn trong  không gian nhỏ hẹp ở những con hẻm nhỏ của góc nội thành cũ kỹ.

Thế giới rộng lớn bên ngoài, nàng chưa từng thấy, cũng không biết hết.

Lúc ấy nàng cảm thấy, ánh mắt của Hứa Tịch Ngôn đã dời khỏi người mình.

Nàng cúi đầu, thoáng liếc về phía Hứa Tịch Ngôn một cái.

Hứa Tịch Ngôn tựa vào cột, ngẩng đầu nhìn cá voi trên đỉnh đầu, mái tóc xoăn mềm mại dựa trên cột, không hiểu sao lại giống như một bức tranh thủy mặc đậm màu.

Cô ngẩng chiếc cằm xinh xắn nói: "Cá voi, to thật đấy."

Phụt.

Bề ngoài Văn Nhiễm cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bên trong lại cười khẽ một tiếng.

Đây có lẽ là lần hiếm hoi trước khi Hứa Tịch Ngôn rời khỏi Trung Quốc, khoảng cách giữa họ gần đến như vậy.

Lời tạm biệt trong tưởng tượng của nàng, hẳn phải buồn bã hơn một chút.

Nhưng phải làm sao đây, nàng đã bị xúc động trước vẻ dễ thương của Hứa Tịch Ngôn.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi Văn Nhiễm rung lên, vừa nãy bước vào thấy Hứa Tịch Ngôn đang ngủ, nàng đã sớm bật chế độ im lặng.

Là cuộc gọi của Đào Mạn Tư, Văn Nhiễm nghe máy: "Alo, Mạn Tư."

"Mình còn ở nhà đa phương tiện."

"Không không, cậu không cần đến đâu, để mình qua tìm cậu thì hơn."

"Được."

Văn Nhiễm cúp máy: "Mình phải đi tìm bạn rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...