🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 25: C24 - Em bé ngoan

Muốn chị đối xử với em thế nào?

Đủ rồi.

Đôi khi Văn Nhiễm cảm thấy ông trời thật tệ với nàng. Ví dụ như tại sao sau mười tuổi lại dần dần lấy lại thiên phú của nàng, tại sao lại để thanh xuân của nàng ngày càng tụt dốc sau một tuổi thơ huy hoàng.

Nhưng khoảnh khắc này, dưới ánh sáng vàng nhạt phủ lên bờ vai trắng như tuyết của Hứa Tịch Ngôn, Văn Nhiễm lại bỗng cảm thấy, ông trời thật ra đối với nàng cũng không tệ.

Ít nhất là vào sinh nhật mười tám tuổi của nàng, nàng đã nghe thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi giữa một vùng sáng tối, nói với nàng: "Sinh nhật vui vẻ."

Văn Nhiễm nghẹn lời.

Dường như bất kể lời nào, như nói "cảm ơn", nói "cậu làm sao biết", nói "sinh nhật của cậu là ngày nào".

Dù nói gì đi nữa, chỉ cần trong giọng nói có chút run rẩy nhỏ như đầu chóp mi, tất cả tâm tư của nàng sẽ bị bại lộ.

Nàng lấy lại bình tĩnh, bèn nói một câu phá vỡ mọi cảm xúc: "Chẳng phải sắp bắt đầu thi rồi sao?"

Hứa Tịch Ngôn đứng dậy.

Văn Nhiễm: "Có làm lỡ việc chuẩn bị của cậu không?"

"Mình cần sao?"

Văn Nhiễm: ......

Kiêu ngạo thật! Nhưng tài năng thế này, gương mặt thế này, lại chẳng khiến người ta ghét nổi.

Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Có nắm chắc phần thắng không?"

"Ừm."

"Bạn học Văn Nhiễm."

"Hả?" Văn Nhiễm chống lòng bàn tay lên mép bệ, theo bản năng cả hai vai đều căng cứng.

"Đừng nói 'Ừm', cậu phải nói 'Có' cho đàng hoàng chứ."

"Vậy thì... Có."

Hứa Tịch Ngôn bật cười.

Văn Nhiễm lấy hết can đảm hỏi: "Cười gì vậy?"

"Cười cậu đánh son đỏ chót thế kia rồi, mà sao..." đôi mi dày của Hứa Tịch Ngôn lay nhẹ dưới ánh sáng như cánh bướm, "Vẫn còn ngoan thế?"

Văn Nhiễm vẫn bám chặt ngón tay vào mép bệ.

Hứa Tịch Ngôn: "Vậy mình đi trước đây."

"Ừm." Nhớ lại lời Hứa Tịch Ngôn vừa nói, nàng lại đổi thành: "Được."

Văn Nhiễm không nhìn theo bóng lưng Hứa Tịch Ngôn, chỉ lắng nghe tiếng bước chân cô dần xa, rồi nàng nhảy xuống khỏi bệ, đi đến bên cây đàn cũ kia, đưa đầu ngón tay thon dài, nhẹ nhàng nhấn xuống phím trắng cuối cùng mà Hứa Tịch Ngôn vừa rời tay.

Ting.

Bước chân Hứa Tịch Ngôn ở phía xa dường như khựng lại, rồi tiếp tục rời đi.

Hứa Tịch Ngôn.

Văn Nhiễm nhìn điểm ánh sáng nhỏ xíu ngưng tụ trên móng tay mình.

Mình sẽ thắng.

******

Lần này Văn Nhiễm bốc số thứ tự mười một.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...