🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 17: C16 - Khó đoán

"Thỏ con" đang lén nhìn mình

"Lộ ra rõ ràng" có lẽ là thành ngữ sinh ra dành riêng cho sự thầm yêu.

Tâm ý đó như gió mát trăng thanh, như bầu trời đầy sao sáng lấp lánh như đom đóm, như một lớp giấy mỏng dùng để sao chép thư pháp, bạn nghĩ có thể dùng để che chắn kỹ lưỡng, nhưng ánh sáng ấy sao có thể bị một lớp giấy mỏng chặn lại?

Tinh tế chính là ở chữ "lộ ra".

Nửa kín nửa hở, đó là trò mà bạn tự chơi với chính mình. Một khi thật sự có ai đó xé toạc lớp giấy mỏng kia, kéo theo sẽ là sự hoảng hốt và rối bời.

Phản xạ đầu tiên chính là phủ nhận: "Sao có thể chứ? Bọn mình không phải đều là con gái sao?"

Đó chỉ là câu trong tiềm thức của Văn Nhiễm, thực tế nàng chỉ ngồi yên ở đó, nhìn Hứa Tịch Ngôn, ánh nến thủ công có lẽ đang cháy đến phần bao lấy cánh hoa, tỏa hương thoang thoảng.

Nàng tròn mắt nhìn Hứa Tịch Ngôn, không thốt nổi một lời.

Hứa Tịch Ngôn mỉm cười: "Không thích mình thì tại sao lúc nào cậu trốn mình thế?"

"Mình..."

Đầu lưỡi như rễ cây bị trúng phải lời nguyền trong khu rừng phép thuật, đứng cứng đờ không thể động đậy. Đúng lúc ấy, ngoài cửa lớp vang lên tiếng bước chân, Văn Nhiễm theo âm thanh nhìn ra.

Tưởng đâu là bạn học được giáo viên gọi đến giúp đỡ, không ngờ, người bước vào lại là Bạch Xu.

Cô ấy mỉm cười liếc nhìn Văn Nhiễm một cái, rồi quay sang góc lớp đối diện nơi Hứa Tịch Ngôn đang ngồi: "Cậu vẫn còn ở đây à?"

Hứa Tịch Ngôn "ừ" một tiếng: "Hết giờ tự học rồi à?"

"Hết rồi, mình thấy bên tòa nhà Phẩm Chất hình như mất điện, lại thấy bạn cùng lớp của mình là Lâm Sướng mãi không quay lại, liền nghĩ không chừng các cậu vẫn chưa xong, nên qua xem thử."

Hứa Tịch Ngôn uể oải "ừ" một tiếng.

Sau này khi Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn trở thành người tình ở tuổi hai mươi mấy, nàng từng nghe vô số lần Hứa Tịch Ngôn dùng giọng điệu ấy nói chuyện với người khác, cũng như hàng mi dày của Hứa Tịch Ngôn lúc nào cũng cụp xuống ba phần, toát ra nét lười nhác thờ ơ, nhưng giọng lại nghe rất hay.

Hứa Tịch Ngôn không cần trải qua tháng năm để học cách quyến rũ, như thể cô đã có kỹ năng này một cách tự nhiên.

Chỉ khi nói chuyện với Văn Nhiễm, giọng cô mới nghiêm túc và dịu dàng: "A Nhiễm." "Nhiễm Nhiễm."

Còn lúc này, Văn Nhiễm mười bảy tuổi, chỉ là một cô gái ngồi lặng lẽ ở góc xa bên kia lớp học, hai tay giấu dưới gầm bàn siết chặt thành nấm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nếu không phải vì giáo viên nhờ nàng đợi ở đây, nàng mặc kệ mất điện, mặc kệ việc sợ tối, nàng chắc chắn sẽ quay đầu bỏ chạy mà không ngoảnh lại nhìn.

Nàng cảm thấy mình thật ngốc nghếch và buồn cười.

Nàng làm sao lại nghĩ rằng Hứa Tịch Ngôn cần sự cảm thông của mình?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...