🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 9: C08 - Yêu đương

Hai cậu rõ ràng đều là con gái

Bề ngoài Văn Nhiễm rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thì đang gào thét: Rõ ràng là Hứa Tịch Ngôn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, sao Đào Mạn Tư lại kêu mình nhìn Hứa Tịch Ngôn chứ!

Nghĩ lại, người qua lại hành lang bên ngoài nhiều như vậy, ai cũng có thể nhìn thấy, thật ra chẳng ai lọt được vào ánh mắt của Hứa Tịch Ngôn.

Không phải có ý rằng Hứa Tịch Ngôn bất lịch sự, mà là thiếu nữ áo đen trưởng thành hơn hẳn so với bạn bè cùng trang lứa. Cô ngồi giữa những bộ đồng phục trắng tinh tề chỉnh, ánh mắt như mang theo tâm sự, trôi dạt về nơi rất xa.

Thậm chí Văn Nhiễm cũng không dám chắc, nụ cười vừa rồi của Hứa Tịch Ngôn là vì nhìn thấy gương mặt quen thuộc của nàng ngoài cửa sổ, hay chỉ vì cây bút trong tay không biết thế nào lại rơi xuống bàn, nên vô thức nhếch môi một chút.

Chắc là lý do sau.

Bởi vì Đào Mạn Tư nói: "Hình như không ai dám bắt chuyện với cậu ấy cả."

"Sao?"

"Sáng nay mình tới lớp Năm, thấy cậu ấy cũng ngồi một mình." Đào Mạn Tư tự giải thích: "Cũng phải, cậu ấy xinh thế kia, lại... rất Tây nữa? Cảm giác khó lại gần. Nghe nói là du học sinh mới về nước."

"... Ừ."

Văn Nhiễm rõ ràng nghe thấy phía sau có hai nam sinh cũng đang bàn tán: "Ai mà dám bắt chuyện với cậu ấy chứ."

"Chắc là kiêu ngạo lắm, kiểu chẳng buồn nói chuyện với ai."

Đi vệ sinh xong, Văn Nhiễm rửa tay thật kỹ, lúc quay về, hai người vẫn giữ đội hình như lúc đi, nhưng đổi hướng, nghĩa là Đào Mạn Tư đi bên ngoài hành lang, còn Văn Nhiễm đi phía gần lớp học hơn.

Cửa sổ lớp Năm mở toang, gió cuối hè thổi nhè nhẹ.

Nhưng Văn Nhiễm thậm chí không dám nghiêng đầu thêm một chút, chỉ dùng khóe mắt lướt thật nhanh vào bên trong lớp học.

Có lẽ có một vệt đen lướt qua tầm mắt nàng.

Hứa Tịch Ngôn là một mảng màu đậm được vẽ bằng sáp dầu, trong quãng thanh xuân nhạt nhòa và đơn điệu của nàng, lại quá mức rực rỡ.

Chưa từng có học sinh chuyển trường nào gây được hiệu ứng chấn động như thế, chỉ với mình cô mà đề tài trò chuyện giữa các tiết trở thành "đã có ai nói chuyện với Hứa Tịch Ngôn chưa".

Vì vẫn chưa chính thức quyết định có từ bỏ thi nghệ thuật hay không, trước giờ học tối, Văn Nhiễm vẫn đến phòng đàn của trường để đăng ký.

Ngày đầu tiên người tập đàn không nhiều, phần lớn đều chỉ đến đăng ký. Do giáo viên quản lý phòng đàn cũ đã nghỉ việc, người mới đến còn chưa quen thủ tục, nên việc đăng ký hơi chậm chạp.

Văn Nhiễm cũng không vội, đứng cuối hàng.

Nàng cùng hàng người di chuyển chậm rãi, lớp câu lạc bộ văn học và phòng đàn cùng hướng, từ xa đã thấy Đào Mạn Tư chạy về phía nàng, tay ôm một chồng báo lớn: "Nhiễm Nhiễm, cậu cầm giúp mình một lát nhé, tớ đi theo thầy lấy chìa khóa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...