🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 8: C07 - Tịch Ngôn

Bất ngờ mỉm cười với Văn Nhiễm

Ngay khoảnh khắc Hứa Tịch Ngôn nhìn sang, Văn Nhiễm không hiểu vì sao liền ôm lấy cặp, nhanh chóng chạy vào trong tòa nhà lớp học.

Nàng đứng ở lối rẽ cầu thang tầng một, lưng dựa vào tường, hai tay giấu ra sau, đầu ngón tay áp vào mặt tường có độ gồ ghề rõ ràng, lần đầu tiên cảm thấy lồng ngực trống rỗng.

Thế nên trái tim mới có thể va đập vào xung quanh thành ngực, phát ra giai điệu không theo quy luật nào.

Lớp học của họ ở tầng bốn, nàng cúi đầu, chạy một mạch không nghỉ lên đó, quay lại bàn học của mình và tìm thấy chìa khóa. Lúc ra khỏi lớp, nàng bước qua lan can hành lang, lại nhìn xuống gốc cây long não một lần nữa.

Thiếu nữ mặc đồ đen ấy đã biến mất rồi.

Sáng hôm sau là ngày khai giảng chính thức, Văn Nhiễm bước vào lớp. Trong giờ đọc sách buổi sáng, luôn có đủ thứ mùi, như mì bò, mì tương, quẩy chiên, bánh kếp... trộn lẫn với nhau. Mùi này đến từ những phần bữa sáng mang theo, được nhét trong ngăn bàn, nó giống như một sự phóng túng hiếm hoi và công khai trong cuộc sống năm cuối trung học.

Hôm đó Văn Nhiễm không mang theo bữa sáng, Đào Mạn Tư cũng không mang, hết tiết đọc buổi sáng, Đào Mạn Tư đi đến bàn gọi nàng: "Đi ăn sáng không?"

"Căn tin hay cửa hàng nhỏ?”

"Cửa hàng nhỏ đi, hôm nay không muốn ăn căn tin."

"Ừ."

Thật ra cửa hàng nhỏ và căn tin nằm cùng một tòa nhà, căn tin ở phía trong, cửa hàng ở ngay lối vào, quy mô cũng không nhỏ, chỉ là không thể tự chọn đồ như siêu thị, mà phải nhờ các cô chú nhà bếp lấy giúp, vẫn có thể dùng thẻ ăn của trường để quẹt.

Văn Nhiễm nhìn đám đông chen chúc trong căn tin, bước chân khẽ chậm lại một chút.

Đào Mạn Tư tinh ý: "Sao thế?"

Văn Nhiễm lắc đầu, đi tiếp cùng Đào Mạn Tư vào bên trong.

Không có gì cả, chỉ là bỗng dưng cả ngôi trường giống như trò chơi gỡ mìn, từ bước đầu tiên đặt chân vào cổng trường, nàng đã giữ thẳng lưng hơn thường ngày, bởi không biết sẽ đột ngột bắt gặp bóng dáng của Hứa Tịch Ngôn ở nơi nào đó.

Tuy nhiên không hề có chuyện đó, mọi nơi đều không có Hứa Tịch Ngôn. Thiếu nữ áo đen dưới gốc cây long não chiều hôm qua, mái tóc xoăn bồng bềnh trong gió chiều hoàng hôn, đẹp giống như một giấc mơ giữa ban ngày.

Hai người xếp hàng mua đồ ăn sáng.

Đào Mạn Tư hỏi: "Ăn gì?"

"Bánh sừng bò đi, thêm hộp sữa chua nữa. Cậu thì sao?"

"Bánh xé tay vậy."

Không ăn ở căn tin thì có thể chọn đủ loại bánh ngọt, đó chính là ý nghĩa của việc đi cửa hàng nhỏ.

Trên đường quay về tòa nhà lớp học, Đào Mạn Tư vừa đi vừa lấy tay quạt gió bên má: "Trời vẫn nóng như vậy."

"Ừ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...