🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 7: C06 - Dục vọng

Lần đầu tiên tiếp xúc sau hơn mười mấy năm cuộc đời

Từ nhỏ Văn Nhiễm cũng từng được gọi là "thiên tài" vài lần, nhưng mỗi lần nghe, nàng đều thấy hoang mang lo sợ.

Nàng nào có phải thiên tài gì đâu, chẳng qua chỉ vì nàng luôn cẩn thận đối xử với những phím đàn đen trắng, thuận theo chúng, dỗ dành chúng, để chúng phát ra những âm thanh có thể lọt tai người nghe.

Chẳng qua nàng chỉ là lĩnh ngộ tốt, thêm vào đó là chăm chỉ khổ luyện.

Nhưng đến khi qua mười tuổi, bọn trẻ con bắt đầu thôi chơi đùa, thì cái "chăm chỉ khổ luyện" ấy cũng mất đi lợi thế, và thành tích của nàng cứ thế bình bình trượt xuống.

Còn Hứa Tịch Ngôn, vừa đặt tay lên đàn, cả khán phòng im phăng phắc.

Thật ra, đó là một chuyện rất tàn nhẫn. Chỉ cần cô vừa nhấn phím, người ta sẽ lập tức nhận ra: Thiên phú của cô có thể nghiền nát tất cả. Dù bạn có chăm chỉ đến mấy, vượt qua bao nhiêu mùa hè mùa đông, đầu ngón tay đầy vết chai, cũng vĩnh viễn không thể đuổi kịp cô.

Bạn chỉ có thể nhìn theo bóng lưng cô, thật xa và mãi mãi luôn ở phía trước, dù bạn có chạy nhanh đến đâu, cố gắng đến thế nào, thì thứ duy nhất đi cùng bạn chỉ là bụi đường do cô để lại.

Từ giây phút đó, Văn Nhiễm đã biết: Tương lai của Hứa Tịch Ngôn nhất định sẽ rực rỡ đến chói mắt.

Hứa Tịch Ngôn đúng là kiểu người vô cùng phóng túng. Cô chọn biểu diễn bản Sonata số 8 của Beethoven – Chương một "Bi thương". Thật ra hiện nay mọi người đều đã thông minh hơn, ít khi chọn bản nhạc này để thi. Dù không phải là bản nhạc có kỹ thuật khó nhất, nhưng lại yêu cầu cực kỳ cao về cảm xúc.

Bởi vì, một thiếu niên mười mấy tuổi thì làm sao có thể thật sự hiểu được "Bi thương" của Beethoven khi chống chọi với số phận?

Sonata Bi thương (hay Sonata Pathétique) theo phong cách cổ điển kinh điển, chương đầu tiên đã là một cửa ải lớn, mười ô nhạc mở đầu dài vô tận, thể hiện sự giằng xé trong mâu thuẫn nội tâm.

Hứa Tịch Ngôn đánh đàn lại không giống đang đánh đàn, mà giống như đang thuần phục chiếc dương cầm, như thể đang thuần phục một con ngựa hoang khó trị.

Cô mặc một chiếc váy dạ hội cúp ngực không tay, động tác cực kỳ mạnh mẽ, hoàn toàn không có sự cẩn trọng như Văn Nhiễm khi đối mặt với cây đàn, những đầu ngón tay thon dài quật xuống phím đàn bằng lực rất mạnh.

Tinh— Tinh— Tinh!

Màng nhĩ của Văn Nhiễm rung lên theo từng nhịp.

Cho đến khi Hứa Tịch Ngôn đàn xong bản nhạc, đứng dậy cúi chào về phía dưới sân khấu.

Không có tràng pháo tay rền vang như tưởng tượng, ngược lại, sự im lặng vẫn bao trùm, như thể tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái nghi hoặc, bắt đầu tự hỏi mấy chục năm khổ luyện của mình liệu có ý nghĩa gì không.

Văn Nhiễm là người đầu tiên đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ một cái.

Đúng lúc ánh mắt Hứa Tịch Ngôn sắp lướt đến nàng, những người khác dường như cũng bừng tỉnh, bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...