🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 5: C04 - Lần đầu tiên

Người đầu tiên nhìn về phía Hứa Tịch Ngôn

Mùa hè năm lớp 11 lên lớp 12, trời nóng một cách bất thường.

Bách Huệ Trân đứng cùng Văn Nhiễm dưới gốc cây ngô đồng, cầm tờ rơi phát ở ngã tư quạt cho nàng. Bà nhìn tóc mái mềm mại từ bé của con gái bị mồ hôi làm bết dính vào trán: "Một cuộc thi quy mô lớn như vậy, mà tổ chức loạn hết cả lên, đến khi nào mới được vào thi đây hả trời?"

Văn Nhiễm đưa tay định nhận lấy tờ rơi: "Để con quạt cho."

Bách Huệ Trân giơ tay tránh đi: "Tiết kiệm chút sức đi, lát còn phải đánh đàn nữa."

"Ơ, mẹ Văn Nhiễm phải không?"

Bách Huệ Trân quay đầu theo tiếng gọi, trên gương mặt bà là dáng vẻ của người trưởng thành không muốn giao tiếp, nhưng vẫn phải cười xã giao chào hỏi: "Ồ, mẹ của Vương Thường đấy à."

Một người phụ nữ tóc ngắn, mặc âu phục, tay xách túi Chanel, dắt theo cô bé với mái tóc uốn nhẹ ở đuôi bước tới.

"Văn Nhiễm cũng tới thi à?"

Văn Nhiễm lễ phép chào: "Cháu chào dì Tô."

"Ừ, ngoan." Vì đã nhìn Văn Nhiễm lớn lên từ bé, Tô Dư Hoa nói chuyện với nàng vẫn mang theo ngữ điệu khi nói chuyện với trẻ con: "Cuộc thi lần này quy mô lớn thật, có hồi hộp không?"

Văn Nhiễm cười nhẹ: "Cũng tàm tạm ạ."

"Tâm lý của cháu thay đổi rồi." Tô Dư Hoa nói: "Chứ nếu vẫn giống hồi nhỏ, thi lần nào cũng nhắm đến hạng nhất hạng nhì thì chắc chắn là hồi hộp."

Sự trưởng thành của Văn Nhiễm cũng giống như quá trình của "Thương Trọng Vĩnh".

*伤仲永/ Thương Trọng Vĩnh: là nhân vật chính trong tác phẩm cùng tên của Vương An Thạch, sau này trở thành thành ngữ chỉ người có tài năng bẩm sinh nhưng không được rèn luyện đúng cách, dẫn đến tài năng bị mai một.

Nhà nàng không có ai theo nghệ thuật, nàng sinh ra trong một gia đình bình thường. Hồi nàng mới bốn tuổi, được mẹ dẫn đi dạo trung tâm thương mại, tình cờ gặp vài cây đàn dương cầm trưng bày cho khách trải nghiệm, cô bé nhỏ xíu xiu liền chạy lại bấm vài phím.

Nhân viên cửa hàng nhướng mày: "Bé gái này rất có năng khiếu đó."

Lên tiểu học, khi việc học chưa quá căng như bây giờ, Bách Huệ Trân nhớ lại chuyện cũ, thử đưa con gái đi đăng ký lớp học dương cầm.

Không ngờ, học được hai năm, Văn Nhiễm đi thi thành phố, đối đầu với các bạn cùng trang lứa, nàng gần như chưa từng rớt khỏi top 1-2.

Mọi người đều nói với bà Bách: "Chị Huệ Trân à, nhà chị sắp có một nghệ sĩ dương cầm rồi đó!"

Bách Huệ Trân cười hớn hở.

Tuy nhiên khi lên cấp hai, Văn Nhiễm bắt đầu lớn lên như cành liễu đâm chồi nảy lộc vào mùa xuân, còn thiên phú thì chững lại. Giống như cuộc thi chạy 800 mét, nàng chạy quá xuất sắc ở 100 mét đầu, sau đó chỉ có thể nhìn người thứ nhất, thứ hai, thứ ba lần lượt vượt qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...