🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách hợp] Ái Sanh Nhật Ký – Quảng Lăng Tán Nhi

[Bách hợp] Ái Sanh Nhật Ký – Quảng Lăng Tán Nhi


Chương 96: Sau này tớ nhất định sẽ nhớ ra cậu

Chương 96: Sau này tớ nhất định sẽ nhớ ra cậu

- Thật thua thiệt cho con, thời gian vừa qua vẫn một mực hối hận tự trách, con gái biến thành thế này, có lẽ là do bố mẹ ngay từ đầu làm sai, thế nhưng bây giờ nhìn con, Tòng Y bị cái đứa Trầm Hàn Sanh kia đầu độc được biến thành cái gì, không xem bố mẹ là bố mẹ nó cũng được, nhưng một người ôn ôn nhu nhu như vậy, con bé... con bé lại lấy dao giết người.

Tào Vân Tuấn hơi mở mắt một chút, vụng trộm nhìn, thấy Vương Viễn Trân ngồi trên ghế cách giường bệnh không xa, vừa khẽ nói, vừa tuyệt vọng ủ rũ, Diệp Khai Tường vuốt mái tóc thưa thớt, thở ngắn thở dài.

- Tội Vân Tuấn yêu con bé như vậy, còn bị khổ thế này, nó cần gì phải thương cảm Tòng Y, đưa Tuyết nhi qua đó, cho Tuyết nhi ở chỗ cô gái kia, có ích lợi gì! Đời này nó hại con gái tôi là không thể thay đổi rồi, tôi cũng không muốn cháu gái tôi mưa dầm thấm đất ở đó, cũng bị ảnh hưởng không tốt, chờ Vân Tuấn khỏe một chút, tôi không thể không kéo con bé về.

Diệp Khai Tường thấy bà càng nói càng kích động, càng nói càng lớn tiếng, càng cảm thấy đau đầu phiền lòng, nếp nhăn trên trán lại thêm mấy phần: "Bà nhỏ giọng một chút, chớ quấy rầy Vân Tuấn."

Vương Viễn Trân nghe nói, nhìn thoáng qua giường, lập tức im tiếng, lấy khăn tay ra lau nước mắt.

- Ưm. – Trong miệng Tào Vân Tuấn phát ra một tiếng than nhẹ thống khổ, chậm rãi mở mắt, suy yếu kêu: "Bố, mẹ."

- Vân Tuấn, con đã tỉnh!

Trên mặt Vương Viễn Trân lộ ra vẻ vui mừng, cùng Diệp Khai Tường bên cạnh lập tức tiến đến.

- Bố, mẹ, khổ cực cho bố mẹ rồi, đã lớn tuổi như vậy còn phải trắng đêm chăm sóc con, con... con thực sự bất hiếu. – Tào Vân Tuấn tựa như muốn đứng dậy, thân thể vừa mới khẽ động, trên mặt liền lộ ra vẻ thống khổ khó chịu, nhíu chặt mi lại.

Vương Viễn Trân và Diệp Khai Tường gần như trăm miệng một lời: "Đừng nhúc nhích, nằm đi." Hai người đưa tay dìu hắn nằm xuống, cầm cái gối đầu lót sau lưng hắn cho hắn dựa vào, còn nhét thêm cái chăn cho hắn.

- Cám ơn bố mẹ đã làm theo lời con, không nói việc này cho bố mẹ con biết.

Vương Viễn Trân tắc nghẽn cổ họng: "Bố mẹ nào có mặt mũi nói việc này nói họ biết, tuy nói hai vị thân gia hiện nay vẫn chưa rõ tình hình của con và Tòng Y, nhưng bố mẹ đã sớm thấy không có mặt mũi nào gặp họ rồi. Vân Tuấn, mọi việc con đều ráng giữ mặt mũi cho hai trưởng lão bố mẹ, toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho bố mẹ, mẹ... mẹ cũng không biết phải nói gì mới tốt."

- Mẹ, mẹ đừng nói như vậy, loạn như ngày hôm nay, cũng là tự con không đủ dũng khí tranh giành, trong lòng con một mực tự trách, đều tại bản thân không tốt, cho nên không thể khiến Tòng Y yêu con.

- Chớ nói nhảm! Sao con có thể so mình với cô gái kia, nó không bình thường!

Diệp Khai Tường rót ly nước, làm nước nóng nguội đi, tới nói: "Nào, uống nước."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...