Chương 86: Tôi sẽ giết anh.
Trong phòng khách Tào gia, Diệp Tòng Y và Tào Vân Tuấn giằng co, mặt Diệp Tòng Y đầy vẻ tức giận, hai tay Tào Vân Tuấn cắm vào trong túi quần tây, nét mặt lại hết sức nhàn nhã khuây khỏa. Không lâu sau, Hà Na lục hết phòng ngủ chính, phụ, thư phòng, thậm chí ngay cả toilet cũng không buông tha, sau cùng có chút uể oải đi ra, thở gấp nói: "Tòng Y, Tuyết nhi không ở nơi này!"
- Anh cũng đã sớm nói rồi, con bé không có ở trong. - Tào Vân Tuấn lấy tay ra: "Tòng Y, hiện tại em tin chưa?" Nói rồi, hắn nhìn chung quanh, nhẹ nhàng thở dài: "Căn nhà này thiếu em, đã không còn hơi thở gia đình, chưa nói đến chuyện không đành lòng để Tuyết nhi sống ở chỗ này, ngay cả anh bây giờ cũng không tình nguyện về căn nhà này."
Hà Na nghe được buồn nôn tại chỗ, nhịn không được nhướng mắt lên, tựa đầu xoay qua một bên.
Diệp Tòng Y cố nén tức giận, nói: "Tào Vân Tuấn, những lời này anh nói có ý gì?! Rốt cuộc anh giấu Tuyết nhi đi đâu rồi?"
Trên mặt Tào Vân Tuấn lộ ra một nụ cười khổ: "Tòng Y, chúng ta không nên mỗi lần gặp mặt đều gây gỗ chứ? Em không thể bình tĩnh ngồi xuống tâm sự với anh sao? Người ta nói một ngày vợ chồng bằng trăm năm ân nghĩa, vì sao em lại xem anh như kẻ thù?"
- Đủ rồi! Tào Vân Tuấn mày có thể bớt ác đi được không? - Hà Na không thể nhịn được nữa, lớn tiếng nói: "Ân nghĩa cái đầu mày ấy! Người ta không nói tới thể loại giống mày bây giờ, mà là tình yêu đến từ hai phía, tự mình đa tình nhiều năm như vậy còn chưa đủ hả?! Có thể có chút lòng tự trọng không? Có thể có chút xấu hổ không? Má nó, mở miệng ra là ân với nghĩa! Mày xứng sao?! Bất hạnh lớn nhất đời này của Tòng Y, là quen biết thằng chó như mày!"
Sắc mặt Tào Vân Tuấn trong nháy mắt trở nên âm trầm, hắn quay đầu, híp mắt nhìn Hà Na: "Hà Na, cô nói những lời này, tôi rộng lượng không so đo với cô, tôi chỉ có thể nói, từ lúc sống cùng thằng trai bar đó, đẳng cấp của cô bị tụt thấy rõ."
- Thằng trai bar? - Lúc này Hà Na thật sự nén giận bình tĩnh, cười một tiếng nhẹ vô cùng, nói: "Không sai, anh ấy mở quầy rượu, nhưng trong mắt tôi, anh ấy đúng là nam nhân thực thụ, đại trượng phu, mỗi một phân tiền anh ấy kiếm được, đều dựa vào năng lực của mình, bằng bản lĩnh của mình, so với đằng ấy thấy người sang bắt quàng làm họ, bám váy dựa vào quan hệ, áo mũ chỉnh tề, hãm hại lừa gạt người khác, còn tốt hơn vạn lần!"
Tào Vân Tuấn bị nàng nói làm khó chịu, lửa giận trong lồng ngực tăng một chút: "Cô nói ai bám váy dựa vào quan hệ!"
- Ai lên tiếng là kẻ đó! -Hà Na trợn mắt với hắn, không có một chút khiếp sợ.
Tào Vân Tuấn thẹn quá hóa giận: "Lý Hà Na, cô tính làm gì, không có Duyệt Nhan, con mẹ nó, cô chỉ một con kiến, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị người khác bóp chết, cô có tư cách gì nói với tôi những lời này!"
Hà Na cười khẩy nói: "Chà, mày khác gì đây? Được rồi, đây thừa nhận được Duyệt Nhan giúp không ít chuyện làm ăn, thế nhưng ít nhất, đây ở trước mặt nó còn dám đứng lên nói, nó đã làm sai điều gì, đây có thể thẳng thắn chỉ trích nó, mày dám không? Mày đương nhiên không dám! Mày y như con chó, suốt ngày liếm mặt lấy lòng người nhà họ Trịnh!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?