Chương 74: Muốn phá hư hôn nhân
Tiểu Phương dựa lưng vào tủ bát nhà bếp, hai tay ôm người, ngơ ngác nhìn Trầm Hàn Sanh rửa sạch ớt chuông, gỡ hột, sau đó cắt thành từng miếng nhỏ.
- Hàn Sanh, về chuyện này, em thật không muốn nói với tôi một chút sao?
Nét mặt Trầm Hàn Sanh đờ đẫn, tiếp tục động tác trong tay: "Chuyện gì?"
- Về em và Duyệt Nhan, hay là... em và Tòng Y. — Tiểu Phương thả tay xuống, bất an xê dịch thân thể, hai tay chống sau lên tủ, ho khan một tiếng: "Khụ, là một nam nhân, tôi biết tìm hiểu chuyện tình cảm của người khác thật không tốt, nhưng là bạn bè của em, tôi thật sự rất lo lắng cho em."
- Có gì phải lo lắng.
- Gần đây tôi thấy em bận rộn nhiều việc, không thường gặp, nhưng tôi có thể cảm giác ra được em rất không bình thường. — Tiểu Phương khe khẽ thở dài: "Thật là, giống bây giờ, ngay cả một câu em cũng lười nói, hình như muốn đẩy tất cả mọi người ra ngoài ngàn dặm, như để bản thân đơn độc ở một thế giới."
Mí mắt Trầm Hàn Sanh cũng không chớp, thế nhưng động tác trong tay lại chậm dần, một lát sau, khóe miệng nàng khẽ nhúc nhích: "Tôi không cảm thấy có gì cần nói."
- Hàn Sanh...
- Tôi chỉ là bắt đầu hoài nghi mình có phải đã làm sai hay không. — Trầm Hàn Sanh buông dao đang thái, mắt thẳng tắp nhìn cái thớt gỗ trước mặt, thanh âm tiêu điều không nói ra được: "Nếu tôi sớm nói cho cậu ấy biết một chút, phải chăng..."
- Hàn Sanh, bây giờ em đang trách cứ bản thân sao? — Tiểu Phương nhíu mày, không đồng tình nói: "Nếu em sớm nói cho Tòng Y biết một chút, cục diện vẫn như bây giờ, em ấy vẫn có chồng con, em ấy vẫn sẽ phẫn nộ, sẽ thương tâm khổ sở."
- Chí ít Tòng Y còn có tôi, trước đây, tôi vẫn muốn như vậy, luôn ảo tưởng ngày nào đó kỳ tích xuất hiện, cậu ấy khôi phục ký ức, phát hiện ra cả thế giới hoàn toàn thay đổi, thế nhưng, phía sau còn có một người là tôi. — Trầm Hàn Sanh cắn cắn môi dưới, thì thào nói: "Thời gian trước, mỗi ngày Tòng Y chỉ rơi lệ, rơi lệ, hình như muốn chảy hết tất cả nước mắt cho khô đi, đôi khi, là làm bộ trước mặt tôi, tôi nhìn ra cậu ấy muốn nhịn xuống, không muốn bị tôi thấy, thế nhưng cậu ấy nhịn không được, đôi khi, nửa đêm tôi tỉnh lại đi ra phòng khách rót nước uống, đứng ở cửa phòng cậu ấy, có thể nghe được tiếng khóc nức nở nhỏ nhẹ từ bên trong truyền tới. Tòng Y yếu ớt bất lực như vậy, không cách nào giãy giụa khỏi ác mộng to lớn này, chúng tôi rất ít nói chuyện với nhau, nhưng thật nhiều lần, tôi cảm giác cậu ấy gọi tôi, ánh mắt cậu ấy, lòng cậu ấy, đều ở đây gọi tôi, cậu ấy khát vọng tới gần tôi. Tôi nhịn không được sẽ lại nhớ, hay là, tựa như rất nhiều năm trước, cậu ấy uất ức điều gì, cậu ấy không vui, tôi ôm cậu ấy một cái, vụng về dỗ dành cậu ấy vài câu, chuyện gì cũng sẽ qua đi, thế nhưng, tôi không thể làm như vậy, nghĩ tới Duyệt Nhan, hai chân của tôi tựa như bị đóng đinh lên, một chút nhúc nhích cũng không được."
Cổ họng Trầm Hàn Sanh nghẹn lại, ngừng một chút, nghiêng đầu nói: "Hiện tại, Tòng Y không khóc, mỗi ngày chỉ trầm mặc, đờ ra, bắt đầu ở trước mặt tôi miễn cưỡng vui cười, như vậy, kỳ thực tôi lại lo lắng hơn, thế nhưng, tôi có thể vì cậu ấy làm gì? Tôi vì cậu ấy làm gì? Tôi đã... không phải là chính mình."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?