🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách hợp] Ái Sanh Nhật Ký – Quảng Lăng Tán Nhi

[Bách hợp] Ái Sanh Nhật Ký – Quảng Lăng Tán Nhi


Chương 51: Nhật ký yêu Sanh (một)

Chương 51: Nhật ký yêu Sanh (một)

Ngày 20 tháng 8.

Ngày đầu tiên bước vào Cửu Trung, sân trường xa lạ trước mắt, tất nhiên hơi sợ một chút.

Đã là cấp ba rồi, tôi cũng không muốn chuyển trường gì cả, nhất là trường điểm thế này, nhưng mà mẹ cứ khăng khăng muốn như vậy.

Chủ nhiệm lớp họ Võ, là một nam nhân trung niên hơi béo, đeo cặp kính gọng vàng, ánh mắt sắc bén, giống như liếc một cái là có thể dòm ra bí mật nội tâm người ta, nhìn mà thấy sợ, nhưng khi thầy giới thiệu cho tôi bạn ngồi cùng bàn, ánh mắt lại trở nên nhu hòa, sau đó tôi biết được nguyên nhân, bạn cùng bàn với tôi là thủ khoa toàn trường.

Trầm Hàn Sanh, mình thật thích cái tên này.

Khi chủ nhiệm lớp giới thiệu tôi với cậu ta, cậu ta ngồi nghiêm chỉnh, tôi thật sự không nhịn được, nghiêng đầu đánh giá cậu ta vài lần. Tôi còn không nhìn thấy được cả mặt cậu ta, chỉ cảm thấy sắc mặt quá tái nhợt, quần áo cậu ta mặc trên người có hơi khó coi, giống như không phải sống cùng thời đại với bọn tôi, cùng với đám bạn trong lớp hình như không hợp nhau.

Thật kỳ quái, cậu ta đột nhiên ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: “Chào cậu, tôi là Trầm Hàn Sanh.”

Ngay lúc đó, khuôn mặt tôi chắc hẳn là có chút đỏ lên, tự đáy lòng bắt đầu sợ hãi, gương mặt rất đẹp, đôi mắt cũng rất đẹp, khiến người ta liên tưởng đến nước suối trong suốt, khi ánh mắt của cậu ta quét về phía tôi, tôi cảm giác được lòng khẽ run lên, cảm giác vô cùng kỳ quái.

Ngày đầu tiên ở Cửu Trung, mình nhớ kỹ hai người, một là chủ nhiệm lớp mới, và người còn lại là bạn ngồi cùng bàn, Trầm Hàn Sanh.

Ngày 30 tháng 8.

Bắt đầu hoàn cảnh sinh hoạt mới cũng có nhiều biến đổi, bạn cùng ký túc xá, bạn học ngồi chung quanh cũng có thể nói tới, quan hệ với mọi người coi như tốt, nhưng cũng không có ai đặc biệt thân. Mỗi ngày đi học, hoặc đi căn tin ăn cơm, mọi người đều có những người bạn đi cùng nhất định, nhưng tôi không có, gần như đã quen như vậy, cũng không gia nhập vào nhóm nào.

Chẳng qua kỳ quái là, Trầm Hàn Sanh làm cái gì cũng một mình, mọi người hình như cũng không hoan nghênh cậu ta, thậm chí là né tránh cậu ta. Tôi nghĩ chắc do tính tình quái gở của cậu ta—– lạnh lùng kỳ lạ, tôi ngồi cùng bàn, cũng ở cùng ký túc xá với cậu ta, giường của tôi kế bên giường cậu ta, nhưng trừ ngày đó, cậu ta không nói gì với tôi nữa. Giống như luôn luôn đọc sách, làm bài tập, dù cho còn vài phút nữa đã tan học rồi, tôi vẫn luôn nghe tiếng viết chữ ‘sột soạt’ từ bên cạnh truyền tới.

Quên đi, không sao cả, mẹ mà biết con có người bạn ngồi cùng bàn như vậy, chắc vui lắm.

Ngày 16 tháng 9.

Hôm nay trên đường, tôi nghe vài bạn nữ cùng lớp nói chuyện về Trầm Hàn Sanh, họ đi phía trước, nào là nói cậu ta ăn mặc, dáng vẻ quê mùa cỡ nào, hai năm trời mà quần áo dòm qua dòm lại có vài cái, cũng may mà chưa bị nát vụn, ngữ khí bọn họ cực kỳ chanh chua, tiếng cười cũng không kiêng nể gì, thật đáng ghét.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...