🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách hợp] Ái Sanh Nhật Ký – Quảng Lăng Tán Nhi

[Bách hợp] Ái Sanh Nhật Ký – Quảng Lăng Tán Nhi


Chương 42: Bí mật giữa nữ nhân

Chương 42: Bí mật giữa nữ nhân

- Sao lại đột nhiên nói những lời này? – Trầm Hàn Sanh khẽ động khóe miệng một chút, nụ cười có chút miễn cưỡng.

Trịnh Duyệt Nhan nhún vai: “Em cũng không biết, chắc bởi vì nói đến người lớn trong nhà. – Tay nàng chơi đùa với những lọn tóc đen của Trầm Hàn Sanh, hơi nghiêng đầu: “Chị không thích nghe sao?”

- Đương nhiên là thích.

Câu trả lời làm người ta vừa lòng, chỉ là có vẻ như thiếu một chút cảm xúc, biểu tình của Trịnh Duyệt Nhan hơi ngưng đọng, trầm mặc xuống, may mà lúc này căn phòng đang chìm trong bóng tối, các nàng không thấy rõ biểu tình của đối phương, chỉ có thể cảm nhận được hô hấp của cả hai gần trong gang tấc.

Im lặng như vậy làm Trầm Hàn Sanh có chút bất an, nàng đưa tay ôm Trịnh Duyệt Nhan, ôn nhu nói: “Tối cứ bồi người nhà ăn cơm thật tốt được không? Thời gian sau này của chúng ta còn rất dài, không phải chỉ nhất thời.”

- Nói như vậy thật làm người ta kiên định. – Khóe miệng Trịnh Duyệt Nhan một lần nữa hiện lên một tia mỉm cười ngọt ngào, nằm trong lòng nàng thì thào nói.

- Bộ dạng này của em, y như là cô gái lần đầu tiên yêu. – Tâm Trầm Hàn Sanh bỗng nhiên trở nên mềm mại.

- Ừm hừm, chỉ trước mặt chị thôi. – Trịnh Duyệt Nhan nhắm mắt lại, nỉ non nói.

Trầm Hàn Sanh vỗ về hai má trơn bóng của nàng: “Đi tắm rửa một cái không?”

- Không cần, em muốn lưu lại trên người hương vị của chị. – Trịnh Duyệt Nhan nhẹ nhàng thổi khí ở hai bên tai nàng, thanh âm vô cùng ái muội, gợi cảm.

- Em lại bắt đầu câu dẫn người ta à? – Trầm Hàn Sanh ngẩng đầu lên, hơi thở có chút hỗn loạn.

Trịnh Duyệt Nhan cười khanh khách: “Chỉ là câu dẫn thôi, không có ý khác, em mệt mỏi, ưm.” Đưa hai tay đến bàn điều khiển rèm cửa gần giường ngủ, tấm màn lập tức mở ra, ánh nắng mặt trời tức thì tràn vào, cả phòng sáng ngời. Trầm Hàn Sanh liền híp mắt, nháy mắt lui vào ổ chăn, miệng Trịnh Duyệt Nhan phát ra một tiếng cười thanh thúy, vươn tay vỗ vỗ nàng: “Rời giường!”

Ra khỏi đại sảnh siêu lộng lẫy của Tử Duyệt, Trịnh Duyệt Nhan nghiêng đầu hỏi Trầm Hàn Sanh: “Chị thật sự muốn về nhà mình? Chị cũng có thể ở đây mà, đêm em về đây với chị, sáng mai chị trực tiếp từ đây đi bệnh viện cũng được.

- Không được, đêm nay em bồi người nhà thật tốt đi.

- Vậy em đưa chị về nhà trước.

Trầm Hàn Sanh lắc lắc đầu: “Tôi ngồi taxi được rồi.”

- Vậy… - Trịnh Duyệt Nhan xoay người lại, con ngươi ôn nhu: “Chị sẽ nhớ em chứ?”

- Ừ.

- Ừ là cái gì?

- Trầm Hàn Sanh nhìn nhìn người qua lại xung quanh, bất đắc dĩ thấp giọng nói: “Sẽ nhớ.”

 Trong lúc nói chuyện, người của bãi xe đã đưa xe của Trịnh Duyệt Nhan đến, vẻ mặt Trịnh Duyệt Nhan hài lòng, thay Trầm Hàn Sanh sửa sang lại áo: “Em đi trước.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...