Chương 71: Ngoại truyện 4. Trùng sinh
Kỳ nghỉ hè sau khi kết thúc năm học nghiên cứu sinh đầu tiên, sinh nhật 25 tuổi của Vương Nhất Bác vừa qua, sự khác thường của Tiêu Chiến đã dần dần rõ ràng tới mức tất cả mọi người trong nhà đều thấy rõ.
Người bình thường thương yêu cặp song sinh nhất bây giờ cũng mặc kệ cặp song sinh khóc lóc đòi mình ngủ qua đêm ở nhà họ Vương, trừ khi hôm đó Vương Nhất Bác cũng không có chuyện gì ở lại nhà, nếu không Tiêu Chiến nhất định phải về cùng Vương Nhất Bác. Sự dính người không rời nửa bước của anh với Vương Nhất Bác đã đạt đến trình độ người ngoài nhìn vào cũng thấy có phần bất thường rồi.
Đối với chuyện này, Tống Chi Hạ không thể không tìm Vương Nhất Bác nói chuyện riêng, nói về một số chuyện mà mình phát hiện ra hồi gần kết thúc năm lớp 11.
"Anh tình cờ gặp cậu ấy trong quán cafe, khi đó cậu ấy đang đọc một cuốn sách liên quan đến việc làm thuyên giảm tâm lý lo âu, vốn dĩ anh đoán cậu ấy chỉ là nhất thời vì chuyện gì đó mà sinh ra lo nghĩ, về sau nói chuyện thêm..."
Tống Chi Hạ ngừng lại không nói, Vương Nhất Bác chăm chú nhíu mày, hắn có nhớ lần này, Tiêu Chiến không cho hắn biết cố ý kìm nén, cũng tưởng mình đã giấu rất kỹ, nhưng hắn đã phát giác ra từ lâu. Từ sau khi Đường Khả xuất hiện, cảm xúc của Tiêu Chiến vẫn luôn rất căng thẳng, vì vậy khi đó hắn mới suy tính đến việc mua nhà để chuyển ra ngoài ở cùng Tiêu Chiến, không ngờ về sau đột nhiên xuất hiện việc Đường Khả bị hãm hại, bị Tiêu Chiến chủ động đưa ra lời đề nghị trước... Về sau, gần như cũng không cảm nhận thấy sự khác thường nào quá lớn của Tiêu Chiến nữa.
"Nói chuyện thêm... sau đó thì sao?" Tống Chi Hạ nói bỏ nửa chừng khiến Vương Nhất Bác cảm thấy cực kỳ bất an.
Tống Chi Hạ nghĩ một lát, không giấu giếm nữa: "Anh phát hiện mức độ hiểu biết của cậu ấy về vấn đề tâm lý rất khác người bình thường, kiểu khác này ý chỉ... góc độ mà cậu ấy nhìn nhận vấn đề không phải góc độ của người ngoài, mà là góc độ của người trong cuộc, anh nói như vậy em hiểu được không?"
Trái tim Vương Nhất Bác chợt siết lại: "Ý anh là, cậu ấy từng có vấn đề về tâm lý."
"Đúng vậy." Tống Chi Hạ gật đầu, "Anh đã từng trực tiếp hỏi cậu ấy, hỏi cậu ấy có từng mắc chứng bệnh nào về tâm lý không."
"Cậu ấy nói thế nào?"
"Cậu ấy phản ứng cực kỳ nhanh, như chém đinh chặt sắt nói với anh, cậu ấy không có."
Vương Nhất Bác trầm mặc, thử nghĩ, một người bình thường đối mặt với câu hỏi như vậy thường sẽ có phản ứng như thế nào, đại khái là... thấy lạ, khó hiểu, hỏi đối phương tại sao bạn lại hỏi một câu hỏi vô căn cứ như thế, chứ không phải phủ định giống như Tiêu Chiến, có lúc kiên quyết phủ định chính là khẳng định.
"Nhưng em cũng không cần lo lắng quá, sở dĩ lúc đó anh không nói với em là vì anh quả thực cũng đã do dự. Trực giác chuyên ngành của anh nói với anh cậu ấy từng mắc chứng bệnh về tâm lý, nhưng gạt trực giác đi đơn thuần lấy góc độ của bác sĩ để phán định về người bệnh, cậu bé lại không giống như có tồn tại bệnh về tâm lý, thế nên..."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận