Chương 69: Ngoại truyện 2. An Ninh
Nếu nói ở nhà ai thương yêu cặp song sinh nhất, Tiêu Chiến nhận thứ hai không ai dám nhận số một, tương tự, nếu nói ở nhà cặp song sinh dính ai nhất, cũng không ai có thể lung lay vị trí của Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến với Vương Nhất Bác bắt đầu vào học kỳ II năm ba chưa bao lâu, cặp song sinh bị lây cảm cúm theo mùa ở lớp mầm mẫu giáo, trước tiên là thượng thổ hạ tả lại đến ho rồi sốt cao, hai bạn nhỏ từ bé đã lớn lên trong hoàn cảnh được tất cả mọi người hết lòng chăm sóc nào đã chịu khổ như thế bao giờ, khóc sướt mướt nũng nịu không thôi, quấy khóc ầm ĩ ngoài Tiêu Chiến ra không chịu nghe ai cả, Tiêu Chiến cũng thương bọn nhỏ, chỉ đành xin nghỉ bốn ngày cộng thêm cuối tuần, ở luôn tại nhà họ Vương với bọn nhỏ chăm sóc chúng sáu ngày.
Đối với việc này, Vương Nhất Bác thân là anh trai ruột cảm thấy cực kỳ bất mãn.
Tám giờ tối chủ nhật, lúc Vương Nhất Bác đi vào phòng của cặp song sinh, Tiêu Chiến đang tựa lên đầu giường kể chuyện trước khi đi ngủ cho hai đứa, Tiểu Thời Ninh nhỏ xíu một cục cuộn tròn trong lòng Tiêu Chiến, đứa còn lại dính như keo nằm bò bên cạnh ôm chặt eo Tiêu Chiến. Vương Nhất Bác ép bản thân chậm rãi hít thở sâu, sau đó nhàn nhạt nói: "Hai đứa nó nên đi ngủ rồi, chúng ta đi thôi, ngày mai còn phải đi học."
Nghe thấy giọng Vương Nhất Bác, ba người nằm trên giường cùng nhau ngẩng mặt lên, khác với khuôn mặt mỉm cười của Tiêu Chiến, khuôn mặt phúng phính trắng trẻo non nớt của Tiểu Thời An Tiểu Thời Ninh lập tức xụ xuống, lúc có Tiêu Chiến ở cạnh bọn chúng không sợ Vương Nhất Bác đâu, hai bạn nhỏ càng quấn chặt lấy Tiêu Chiến hơn, giọng điệu ngọt xớt tủi thân không chịu nổi lúc cao lúc thấp nói: "Không đâu không đâu, anh nhỏ không đi, kể chuyện cơ, tối nay vẫn phải ngủ cùng nhau."
Từ lúc học được cách gọi, gọi anh nhỏ chính là Tiêu Chiến, với Vương Nhất Bác thì hai anh em song sinh trực tiếp gọi anh luôn.
Tiêu Chiến còn chưa đáp lời, giọng điệu của Vương Nhất Bác đã nghiêm túc thêm mấy phần nói: "Không được quậy nữa, anh ấy đã ở với hai đứa sáu ngày rồi, anh ấy không cần nghỉ ngơi không cần lên lớp đi học à?"
"Anh trai là đại lừa đảo." Tiểu Thời Ninh đang cuộn tròn trong lòng Tiêu Chiến chu môi lên, đôi mắt to với hai màu đen trắng rõ ràng trợn lên lườm Vương Nhất Bác, "Rõ ràng là anh muốn bá chiếm anh nhỏ!"
"Ừ đấy ừ đấy." Thân là em trai, Tiểu Thời An gật đầu lia lịa theo.
Tiêu Chiến không nhịn được cười "phì" một tiếng, cũng không cố tình lấp liếm giải thích, bởi vì hai nhóc quỷ vừa tròn bốn tuổi cực kỳ thông minh, dù cho có thể không hiểu quan hệ cụ thể giữa anh trai và anh nhỏ lắm, nhưng hiển nhiên cực kỳ hiểu anh trai rất thích giành anh nhỏ với bọn chúng.
"Phải thì đã sao?" Vương Nhất Bác trước nay không coi con nít là con nít, nói câu nào cũng đều rất thẳng thừng, "Nhưng anh phải sửa lại một chút, cái gì gọi là anh muốn bá chiếm? Anh nhỏ vốn dĩ chính là của anh, là hai đứa đang bá chiếm anh ấy, không phải anh."
"Còn lâu mới phải còn lâu mới phải." Hai bé song sinh méo xẹo miệng dáng vẻ như sắp khóc đến nơi, "Anh nhỏ là của em."
Bình luận