Chương 68: Ngoại truyện 1. Đồng hồ cát
Lê Cảnh Châu x Đường Khả (Ngoại truyện của CP phụ)
LA cuối tháng 12, nhiệt độ ban ngày bình quân khoảng gần hai mươi độ, sau khi vào đêm sẽ mau chóng giảm xuống không tới mười độ.
Lúc Đường Khả ngồi xe từ Nam California đến Beverly Hills đã gần mười rưỡi tối, cậu đi vào đại lộ Wilshire đã đậm không khí Giáng sinh, tiện tay bọc lại chiếc áo khoác lông cừu màu gạo trên cơ thể để chống lạnh. Có thể do không khí lễ hội vui mừng thỏa thích và ánh đèn lộng lẫy chiếu rọi khắp xung quanh khiến người ta bất giác thấy ấm áp trong lòng, càng đến gần nhà hàng Ý mà mình làm thêm, Đường Khả càng cảm thấy không còn lạnh lắm nữa.
Lúc đi ngang qua một cửa hàng bán đồ tinh xảo bên đường, cậu bỗng nhiên khựng lại, bởi vì trông thấy một hàng đồng hồ cát tuyệt đẹp đang lấp lánh ánh sáng li ti trong một quầy hàng cao cấp, giây phút đó, tình cảm bị niêm phong trong lòng cuồn cuộn dâng trào, ập tới như sóng biển, không thể nào khống chế nổi khiến vành mắt cậu hơi nóng lên.
Giáng sinh năm lớp 12 đó, có người cũng từng tặng cậu một chiếc đồng hồ cát mịn màu trắng tinh, không biết trong cát mịn có lẫn thành phần gì, dưới ánh sáng chiếu rọi sẽ lấp lánh động lòng lạ thường. Người đó cười một cách tùy ý mà vô tư, cười một cách ngây thơ có phần hơi ngốc nghếch, lúc ôm đồng hồ cát tặng cho cậu còn nói: Nhóc con, Giáng sinh vui vẻ, phải thật trân trọng bản thân mình.
Rất lâu, Đường Khả thoát khỏi dòng suy nghĩ khẽ bật cười. Người ta nói hồi còn thiếu niên không nên gặp phải người tốt quá, nếu không cả quãng đời sau này đều sẽ không được yên lòng, hóa ra, là thật... Có thể trong mắt người khác người đó không đủ thông minh không đủ ưu tú, ở bên cạnh sự vượt trội của mấy anh càng lộ rõ vẻ không bằng ai, nhưng đối với cậu mà nói, người đó chính là người đã cho cậu sự ấm áp và quan tâm vừa vặn nhất vào lúc mà cậu cần đến nhất, ở trong lòng cậu, người đó từ đầu đến cuối ai cũng không thể nào thay thế.
Năm thứ ba ở LA, cậu đã có cuộc sống mới của riêng mình, có được một hội bạn bè mới, cậu tự nhận cậu đã trở thành một phiên bản tốt hơn rồi, nhưng thật ra, tình cảm cất giấu sâu trong lòng chưa bao giờ mất, cậu có thể lừa được cả thế giới nhưng không cách nào tự lừa dối mình, cậu vẫn thích, rất thích người ấy.
Người ấy bây giờ có ổn không? Đường Khả ngẩn ngơ nghĩ, người ấy bây giờ đang ở đâu đây... Bởi vì không cho Tiêu Chiến nhắc tới bất cứ thông tin gì liên quan đến người đó với mình, thế nên Đường Khả cũng đã gần ba năm không có bất cứ tin tức gì của người đó rồi.
Con người chính là như vậy nhỉ, Đường Khả cười khổ, dù cho có kiềm chế và diễn tốt thế nào đi chăng nữa, vào một vài giây phút đặc biệt nào đó cũng sẽ luôn nhớ về những ký ức sâu đậm không thể nào xóa nhòa, đến mức không thể điềm tĩnh mà tự kiềm chế, nỗi nhớ nhung điên cuồng cắn xé trái tim cũng chẳng có cách nào.
Sống mũi cay xè, Đường Khả giơ tay quệt một cái thật mạnh lên mặt mình, cổ vũ bản thân, thôi bỏ đi, không sao đâu, không có cậu người đó mới có thể sống tốt hơn, người đó có khi đã không còn nhớ đến cậu nữa từ lâu rồi, quên đi cũng tốt, quên đi là tốt...
Bình luận