Chương 67: 65 (Hoàn)
#Planet Bunny#
#Thỏ con và sư tử nhỏ thật sự tồn tại#
#Khoa Thiết kế Học viện Nghệ thuật Đại học Bắc Kinh#
#Sư tử nhỏ của Planet Bunny cũng là con trai sao#
...
Mười giờ sáng thứ bảy, Tiêu Chiến ngồi trên giường đầu tóc rối tung ôm điện thoại, đối diện với chữ "bạo" sau mấy hashtag trên weibo mà cảm thấy ngỡ ngàng lúng túng sâu sắc. Anh không dám mở bất cứ hashtag nào ra xem, càng không có dũng khí quay về trang chủ weibo của mình để đọc bình luận với tin nhắn.
Ôi... Tiêu Chiến ngửa mặt lên nhìn trần nhà, đây chắc là tai nạn thật sự đầu tiên mà anh phải đối mặt kể từ sau khi trùng sinh.
Chiếc khăn nóng ấm phủ lên mặt, Tiêu Chiến khẽ rùng mình một cái, sau đó rút khăn ra nhào sang phía người vừa quay về từ nhà tắm, giờ phút này chỉ có bạn trai mới có thể khiến nội tâm hỗn loạn điên cuồng của anh lắng xuống được thôi.
Vương Nhất Bác thuận thế đón một cái ôm đầy ắp, cười hỏi: "Sao thế, hối hận rồi à?"
"Không hề!" Tiêu Chiến nhe răng, "Bớt xuyên tạc cho tớ, tớ còn lâu mới hối hận, tớ chỉ là... Trước mắt tớ chỉ đơn thuần muốn nói với các fans yêu thích tớ rằng tất cả câu chuyện về thỏ con và sư tử nhỏ mà tớ vẽ đều là chân tình thực cảm thôi, tớ không định tiết lộ những cái khác. Nhưng tớ không cẩn thận gắn kèm định vị địa chỉ của Đại học Bắc Kinh nên có tính chỉ hướng quá, tớ sợ ảnh hưởng tới nhà trường, càng sợ kẻ có rắp tâm... Ài, dù sao uống rượu say mất kiểm soát, tớ không bao giờ uống rượu nữa!"
Vương Nhất Bác không trêu người ta nữa, cúi đầu dịu dàng hôn lên trán Tiêu Chiến an ủi: "Tớ hiểu... Cậu công khai nguyên mẫu của thỏ con và sư tử nhỏ thể hiện rằng cậu không sợ bất cứ lời lẽ hạ nhục nào liên quan đến giới tính, nếu không phải chúng ta vẫn còn đang đi học, cậu thậm chí còn thể hiện một cách trực tiếp hơn... Thế nên, so với ảnh hưởng đến nhà trường, cậu càng sợ kẻ có rắp tâm sẽ tìm hiểu nguồn gốc rồi moi ra tư liệu về thân phận của tớ ảnh hưởng đến tớ, nói rộng hơn nữa, cậu còn sợ liên lụy đến người nhà, đúng không?"
Tiêu Chiến rúc đầu trước ngực Vương Nhất Bác gật đầu lia lịa, quả nhiên, vĩnh viễn không cần giải thích quá nhiều, bạn trai sẽ luôn hiểu cho tâm tư của anh.
"Đừng lo bò trắng răng nghĩ ngợi nghiêm trọng quá nữa, ngoan." Vương Nhất Bác khẽ vuốt ve lưng Tiêu Chiến, "Chuyện này ở nhà sẽ xử..."
Lời còn chưa nói xong điện thoại của Tiêu Chiến đã vang lên, anh theo bản năng giật thót mình chui ra khỏi lòng Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến chỉ lên chiếc điện thoại bị ném trên giường hơi run rẩy: "Vương Nhất Bác ơi, cậu nghe đi cậu nghe đi! Tớ sợ lắm!"
Vương Nhất Bác buồn cười, vươn người ra với lấy điện thoại nhấn nghe, chưa đến mấy giây đã đưa điện thoại đến trước mặt Tiêu Chiến: "Bé ngốc, điện thoại của Tiểu Khả."
"Vậy sao?" Tiêu Chiến thở ra một hơi nhẹ nhõm yên tâm nghe điện thoại, quả nhiên là Đường Khả đang ở xa tít bên LA gọi điện về, giọng Đường Khả hơi kích động, hỏi Tiêu Chiến sao lại gan dạ thế gắn cả định vị vào come out, buổi chiều cậu lướt web trông thấy hot search suýt chút đã sợ ngu người.
Bình luận