Chương 65: 63
Gần giữa tháng tám Vương Nhất Bác mới từ Thụy Sĩ quay về, Tiêu Chiến không để Vương Nhất Bác chờ lâu, trước khi Vương Nhất Bác chuẩn bị về hai ngày đã tạm biệt bà ngoại rời khỏi huyện Tu Ninh quay về mái ấm nhỏ thuộc về hai người ở thủ đô.
Đôi tình lữ trẻ huyết khí đang dồi dào xa nhau một thời gian xong không tránh khỏi lại "làm loạn" một trận quay cuồng trời đất, may sao lần này hai người không gặp phải quấy rầy gì, cũng không xuất hiện bất cứ việc gì ngoài ý muốn, cứ thế trôi qua mấy ngày nhẹ nhàng ung dung.
Chỉ có điều ngày tháng vui vẻ chưa được bao lâu, vừa qua giữa tháng bọn họ đã sắp sửa phải đối mặt với lần chia xa đầu tiên sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Lê Cảnh Châu đương nhiên không thi đỗ đại học top đầu như mấy anh, thế nên được gia đình sắp xếp cho cuối tháng sẽ đi du học ở California. Một tuần trước khi đi du học, Lê Cảnh Châu gần như bật mode ăn vạ quấn lấy mấy anh đi chơi điên rồ khắp nơi. Vương Nhất Bác Tiêu Chiến, Hướng Đình Chi với Lôi Hạo biết rõ cảm xúc đè nén chưa bộc lộ ra ngoài của Lê Cảnh Châu, vì vậy cũng không nói gì, chiều theo tất cả yêu cầu của Lê Cảnh Châu một cách trước nay chưa từng có.
"Anh Tiêu ơi, anh đang làm gì đó?"
Tiêu Chiến ngồi ở vị trí ghế đầu trên sân bóng rổ, cúi đầu vẽ soạt soạt trên quyển tốc ký, lúc nghe thấy tiếng ngẩng đầu lên Lê Cảnh Châu đã ngồi xuống bên cạnh anh rồi. Tiêu Chiến không che giấu hành động của mình, cầm quyển tốc ký lên lắc lư với Lê Cảnh Châu.
Lê Cảnh Châu vắt khăn trên cổ thở hồng hộc lau mồ hôi, lúc nhìn rõ quyển tốc ký trong tay Tiêu Chiến thì hơi ngẩn người, sau đó liền ngửa ra sau tựa lên lưng ghế nghỉ ngơi, thở dài nói: "Anh, bây giờ em mới phát hiện, hóa ra anh trúng tiếng sét ái tình với anh Bác à."
Tiêu Chiến ngẩn ra: "Hử?"
"Bởi vì em tự nhiên nhớ ra, học kỳ I năm lớp 11 lúc anh vừa mới chuyển trường đến Đỉnh Thực... hình như là khoảng giữa tháng chín thì phải, có một lần cũng là bọn em chơi bóng rổ cùng anh Bác trên sân bóng, anh ngồi náu mình ở hàng cuối trong nhà thi đấu, lúc kết thúc quyển tốc ký của anh lăn xuống dưới chân bọn em... quyển đó trông rất giống quyển này, khi đó em không biết bên trong được vẽ những gì, đến hôm nay trông thấy nội dung mới ý thức ra, má nó lúc đó anh đã ngấp nghé anh Bác rồi!"
Tuy rất bội phục trí nhớ của chấn bé đù, nhưng Tiêu Chiến vẫn chưa xâu chuỗi được quan hệ giữa những logic trong đó: "Thế nên, nội dung này liên quan gì đến chuyện anh trúng tiếng sét ái tình với Vương Nhất Bác?"
"Sao lại không liên quan?" Lê Cảnh Châu sáp tới cạnh Tiêu Chiến thêm một chút, "Anh đừng tưởng lừa được em, em biết họa sĩ có triệu fans trên weibo kia là anh, anh có mấy mục riêng để phân loại những series khác nhau, chuyên mục của thỏ con với sư tử nhỏ chính là vẽ về câu chuyện của anh với anh Bác chứ gì? Liên hệ từ đó biết rằng, bắt đầu từ lúc đó anh đã liên tục vẽ đến giờ, vẽ từ lúc trúng tiếng sét ái tình rồi theo đuổi anh Bác đến bây giờ... có phải không!"
Quả là đã xem thường thằng nhóc chấn bé đù này, phân tích đâu ra đó không lọt chỗ nào, chỉ là...
"Sao em biết họa sĩ đó là anh?"
Bình luận