Chương 64: 62
Lần đầu tiên Tiêu Chiến biết Vương Nhất Bác uống say là cảnh tượng như trước mắt.
Yên ổn nằm trên giường, còn trầm tĩnh hơn dáng vẻ lạnh lùng đối xử với bên ngoài lúc bình thường. Nếu như không phải lúc trước ở bữa tiệc tận mắt trông thấy Vương Nhất Bác vì xã giao nên uống bao nhiêu là rượu vang, Tiêu Chiến cũng nghi ngờ liệu có phải Vương Nhất Bác chỉ đang ngủ.
Hàng lông mi dài mà dày đặc khẽ che phủ, khuôn mặt trắng nõn vì hơi rượu mà hơi đỏ lên, kéo theo màu sắc trên cánh môi cũng ẩm ướt hồng hào hơn khi tỉnh táo rất nhiều. Tiêu Chiến ngồi xổm bên giường nhìn chằm chằm vào người ta một trận, cuối cùng vẫn không nhịn được nghiêng người hôn một cái thật mạnh lên miệng người ta. Anh đắc ý nghĩ, không dè dặt nữa, bởi vì một người tốt đẹp như thế này đã thuộc về anh rồi.
Ngây ra một lúc, Tiêu Chiến bị động tác vô thức kéo cravat khi đang nhắm mắt của Vương Nhất Bác kéo dòng suy nghĩ về thực tại, anh vội vàng vươn tay nới lỏng cổ áo ra giúp Vương Nhất Bác, tiếp đó còn cởi thêm hai cúc áo trên cùng của chiếc áo sơ mi, khiến Vương Nhất Bác có thể thở một cách thông thuận hơn.
Đại khái do đã dễ chịu, Vương Nhất Bác lần nữa yên ổn trở lại, Tiêu Chiến nghĩ một lát, nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy đi vào nhà tắm trong phòng, định vắt chiếc khăn ướt lau mặt lau người cho Vương Nhất Bác... Đứng trước tấm gương bán thân trong nhà tắm, chăm chú nhìn lên dòng nước đang chảy ào ào trong bồn rửa tay, Tiêu Chiến không khỏi lại có chút thất thần.
Sau khi ký thỏa thuận với Phòng tuyển sinh Đại học Bắc Kinh, việc đầu tiên anh làm là cầm thỏa thuận đi tìm ông nội, bởi vì anh đã từng giao hẹn với ông nội, ông nói rằng cuộc đời của anh và Vương Nhất Bác còn rất dài, con đường tương lai không ai có thể nói trước được, thế nên anh phải cùng Vương Nhất Bác thi đỗ vào Đại học Bắc Kinh, đem giấy thông báo trúng tuyển về đây mới cho anh câu trả lời ở bước tiếp theo.
Vậy câu trả lời của ông nội rốt cuộc là gì? Tiêu Chiến hơi mờ mịt.
Đồng ý ư? Không biết, ông không nói thẳng, chỉ là dáng vẻ cười tít mắt trông chắc là hài lòng.
Không đồng ý? Hình như cũng không phải, nếu không gia đình tổ chức tiệc chúc mừng thăng cấp linh đình sao có thể để anh cùng tham dự.
Nhớ lại buổi tối vẫn còn ở bữa tiệc long trọng bên dinh thự nhà họ Vương, Tiêu Chiến vẫn thấy sợ hãi trong lòng. Không ai nói rõ với anh bữa tiệc chúc mừng này là tổ chức cho ai, tự anh liền mặc định là nhà họ Vương chuẩn bị cho Vương Nhất Bác, vì vậy anh lo lắng không biết quan khách đến tham gia yến tiệc sẽ dùng ánh mắt như thế nào để nhìn nhận và cư xử với sự tồn tại của anh...
Thế nhưng, hàng ngàn hàng vạn tình huống anh lo lắng đều không xảy ra. Anh đứng bên cạnh mọi người nhà họ Vương, nhận được đủ kiểu đủ loại chúc mừng, không có bất cứ ai hỏi anh là ai, giống như đã nhận định anh là con cháu nhà họ Vương, vậy thì... Tiêu Chiến khẽ hít thở một hơi, vậy có phải anh có thể to gan hơn chút nữa mà yên tâm khẳng định rằng ông nội đã cho anh đáp án, hành động của ông chính là minh chứng xác thực nhất.
Bình luận