Chương 62: 60
Chín rưỡi sáng, ăn sáng xong nghỉ ngơi một lúc, Tiêu Chiến với Vương Nhất Bác đúng giờ có mặt tại sân huấn luyện trong nhà của trụ sở quân khu tiến hành huấn luyện đánh cận chiến thường ngày.
Ban đầu lúc cảnh vệ ở bên cạnh dạy hai người còn quy củ đối kháng từng chiêu từng chiêu một, một tiếng sau cảnh vệ rời đi để lại hai người tự luyện tập với nhau, bầu không khí liền đổi vị. Đầu tiên là Vương Nhất Bác không nỡ thật sự ra tay, tiếp đó là Tiêu Chiến ở trước mặt bạn trai quả thực rất chi là nũng nịu, thế là trận huấn luyện đối kháng cận chiến nghiêm túc biến thành chẳng khác gì trò đùa.
Bên này Tiêu Chiến chỉ cần đấm một đấm thật mạnh sang, bên kia Vương Nhất Bác liền nhạy bén không ngừng tránh đi, nhất quyết không tiếp chiêu, rõ ràng là người chiếm được lợi nhưng Tiêu Chiến lại giận đùng đùng tố cáo: "Vương Nhất Bác, mẹ nhà cậu coi thường tớ đấy à? Rốt cuộc cậu có đánh trả hay không?"
Vương Nhất Bác bất đắc dĩ thở hổn hển: "Cậu chắc chắn muốn tớ đánh trả?"
"Không thì sao!?" Thế nhưng, chỉ cần Vương Nhất Bác dám đánh trả, dù cho chỉ là đón đánh trực diện nắm lấy nắm đấm tay của Tiêu Chiến, Tiêu Chiến sẽ lại không ra đòn tiếp nữa, trợn to mắt khó mà tin nổi tủi thân lên án: "Cậu đánh trả? Vương Nhất Bác, cậu lại đánh tớ? Có phải cậu không yêu tớ nữa rồi không?"
Vương Nhất Bác không hề ngạc nhiên với sự cố ý giả bộ của người nào đó, vừa tức vừa buồn cười nói: "Tiêu Chiến, cậu nói cho đàng hoàng, nếu không lát nữa tớ đánh cho cậu một trận thật đó."
"Nói cứ như bây giờ cậu không đánh tớ vậy." Tiêu Chiến thu nắm đấm về nằm sõng soài lên đất, lành làm gáo vỡ làm muôi nói: "Không đánh nữa không đánh nữa, không đánh thắng được cậu, tớ đáng thương quá mà."
Vương Nhất Bác hoàn toàn không làm thế nào với người ta được, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chiến thở dài: "Chiều cậu quá rồi."
Tiêu Chiến ngửa đầu, ánh mắt va vào đôi mắt đen dịu dàng đong đầy ý cười của Vương Nhất Bác, cuối cùng cũng quậy đủ rồi, hơi chống nửa người dậy nịnh nọt ôm bắp chân Vương Nhất Bác: "Tớ sai rồi."
Vương Nhất Bác giễu cợt: "Cậu không sai, tớ không chỉ đã ra tay, tớ còn không yêu cậu chút nào, cậu đáng thương muốn chết."
"Không không không, cậu là người yêu tớ nhất trên toàn thế giới." Gió nước chảy luân hồi, không há miệng thì chẳng mắc quai, Tiêu Chiến cố gắng xoay chuyển tình thế lấy lòng, "Bạn trai tớ vì muốn để tất cả mọi người đều chấp nhận tớ đều thích tớ, đúng là hao tổn tâm huyết khổ sở hết lòng, làm gì còn có ai yêu tớ hơn cậu được cơ chứ."
Vương Nhất Bác hơi ngẩn ra trong giây lát, ngay sau đó đã hiểu ra nhưng lại cố ý vờ như không hiểu: "Ý gì cơ?"
"Vẫn còn vờ vịt? Cậu tưởng tớ không biết tại sao mấy hôm nay thái độ của ông ngoại đối với tớ đột nhiên có chuyển biến thật à?" Tiêu Chiến lấy cằm đập lên xương ống chân của Vương Nhất Bác, híp mắt lại ngoan ngoãn nói, "Ông ngoại vừa đích thân dạy tớ bắn súng, vừa tỉnh bơ hỏi dò sở thích bình thường của tớ, cậu là một trong những người hiểu ông ngoại nhất, nhất định là cậu đã ngấm ngầm nói gì hoặc làm gì đó."
Bình luận