Chương 61: 59
Lệnh huấn luyện của lão thủ trưởng được chính thức thực thi sau khi Tiêu Chiến nghỉ ngơi đàng hoàng hai ngày, tuy nói rằng Tiêu Chiến từ đầu tới cuối đều tin chắc thể chất của mình không tồi, nhưng ngày đầu tiên thật sự chạy bộ vào sáng sớm anh đã tự mình cảm nhận được thế nào là sợ hãi.
Sáu rưỡi sáng, sau khi chạy quanh bãi tập lớn xung quanh trụ sở quân khu năm vòng, Tiêu Chiến bắt đầu thở hồng hộc không ra hơi, không nhịn được đứt quãng hỏi Vương Nhất Bác đang dẫn trước anh ở khoảng cách nửa người: "Bạn... bạn trai ơi... một, một vòng này được, được bao nhiêu mét thế?"
Vương Nhất Bác giữ tốc độ chạy chậm đều nhàn nhạt trả lời: "Bốn trăm mét."
Bốn trăm mét, năm vòng, cũng tức là hai nghìn mét rồi, hai kilomet... năm kilomet... vậy là ít nhất anh vẫn phải chạy bảy tám vòng nữa!?
Tiêu Chiến hít thở dồn dập lấy hơi nhìn ngó bốn xung quanh, sau khi xác nhận không có ai đang nhìn bọn họ bèn một phát tóm lấy góc áo Vương Nhất Bác từ phía sau, ăn vạ làm nũng: "Bạn trai ơi, tớ... tớ chạy không nổi nữa rồi... cậu, cậu kéo tớ một lúc."
Vương Nhất Bác không cho Tiêu Chiến túm lấy hắn, quay người dùng tư thế đối mặt với Tiêu Chiến để chạy giật lùi, không khỏi tức cười trêu chọc: "Bé thỏ, ban đầu tớ còn nghĩ mệnh lệnh của ông ngoại tớ nghiêm khắc quá rồi, bây giờ xem ra, thể chất của cậu quả thực không ổn mà, đây mới chạy được bao nhiêu cậu đã không được rồi?"
"Tớ còn lâu mới không được! Phù, phù phù." Tiêu Chiến không cam lòng ho khan phản bác lại, "Thể lực của tớ rất tốt đó, tớ chỉ là, không thích chạy bộ, đúng vậy, là không thích."
"Không thích?" Vương Nhất Bác ý tứ sâu xa "ồ" một tiếng, "Vậy cậu thích gì?"
Rõ ràng biết Vương Nhất Bác đang cố ý trêu mình, Tiêu Chiến vẫn phối hợp giả vờ đáng thương: "Tớ thích cậu chứ sao... Phù, thế nên, cậu có định kéo tớ một tí không."
Vương Nhất Bác lần nữa tăng thêm tốc độ không để Tiêu Chiến túm được mình, rất lấy làm tiếc bày tỏ: "Bé cưng, không phải tớ không muốn giúp cậu, là tớ không dám giúp cậu."
"Hử?" Tiêu Chiến lau mồ hôi một cái cắn răng phát ra câu nghi vấn.
"Cậu thật sự tưởng rằng không có ai đang trông chừng chúng ta à." Vương Nhất Bác nhấc nhấc cằm ra hiệu, "Từ nhỏ tới lớn chỉ cần tớ chạy bộ buổi sáng với huấn luyện, ông ngoại tớ đều sẽ đứng trên tầng cao nhất dùng ống nhòm theo dõi, cậu mà dám kéo tớ, ngay tức khắc sẽ có điện thoại gọi tới luôn."
Tiêu Chiến trố tròn mắt, sau đó nhìn sang hướng tòa nhà ba tầng: "Vương Nhất Bác, cậu lừa tớ đấy hả, tớ còn lâu mới tin!"
Không tin? Vương Nhất Bác chạy giật lùi chậm lại giơ tay ra, nhếch lông mày: "Không tin cậu thử xem?"
Tiêu Chiến hơi chần chừ, vẫn chọn giơ tay về phía trước nắm lấy tay Vương Nhất Bác. Ba mươi giây bình yên vô sự trôi qua, đúng lúc Tiêu Chiến đắc ý định tố cáo Vương Nhất Bác lừa anh, điện thoại trong túi thể thao đeo hông của Vương Nhất Bác đã thật sự kêu vang, Vương Nhất Bác rặt vẻ "đấy cậu nhìn đi" kéo khóa túi móc điện thoại ra, đứng trước mặt Tiêu Chiến ấn mở loa ngoài, giọng nói rắn rỏi già dặn của Thịnh Minh Huân lập tức truyền tới: "Chạy thì chạy cho đàng hoàng, đừng có lôi lôi kéo kéo, ra thể thống gì!"
Bình luận