Chương 59: 57
Hai ngày thi đại học chớp mắt đã qua, Tiêu Chiến ra khỏi phòng thi đứng ngoài cổng một ngôi trường xa lạ, anh ngửa đầu hơi nheo mắt nhìn ánh mặt trời dịu dàng không quá nóng bỏng xuyên qua ngọn cây đổ xuống, những âm thanh không mừng rỡ thì hụt hẫng rộn ràng bên tai dường như cách anh cực kỳ xa, anh tựa như bị một chiếc lồng thủy tinh trong suốt cách ly, rơi vào thế giới cô độc, không có sự nhẹ nhõm sau khi hoàn thành một chuyện lớn trong đời, lại đong đầy lạc lõng và mất mát.
Anh nghĩ, cảm giác này không hẳn là không vui, mà là tinh thần căng thẳng chuẩn bị cho một sự việc trong suốt thời gian dài, nó đột nhiên đã bị công phá, trong lòng ngược lại lại thấy trống rỗng, sức tác động về sau hơi lớn, lại cộng thêm...
Kiếp trước anh không tham gia thi đại học, đêm trước kỳ thi đại học sau khi Đường Khả chết anh đã "ốm" rồi, khó khăn lắm mới khôi phục được lại dưới sự giúp đỡ của Tống Chi Hạ, Vương Nhất Bác lại bình tĩnh hỏi anh có muốn rời khỏi đây không, tuy bây giờ anh đã hiểu tại sao kiếp trước Vương Nhất Bác lại đưa ra lựa chọn đưa anh ra nước ngoài đồng thời đoạn tuyệt tới mức không nói một câu níu kéo, nhưng anh của khi đó có hiểu đâu, anh tràn đầy cảm giác đau khổ và tuyệt vọng vì không được thấu hiểu, cứ thế giận dỗi thật sự đi không quay về, cuối cùng dẫn tới kết cục thương tâm, bỏ lỡ nhau một đời.
Nghĩ như vậy, Tiêu Chiến lại không thể nào không cảm thấy đau đớn, nội tâm cực kỳ rắc rối phức tạp.
Nhưng mà, may sao ông trời thương xót cho anh được trùng sinh, cho anh một cơ hội làm lại từ đầu, anh thay đổi lịch sử tham gia thi đại học theo quỹ đạo thông thường, từ đây, cuộc đời anh với Vương Nhất Bác cũng hoàn toàn bước sang trang mới so với kiếp trước, anh không còn năng lực biết trước tương lai nữa, cũng không biết con đường tương lai sẽ phát triển theo phương hướng nào...
"Không cần mắt nữa à?"
Cùng lúc âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, đôi mắt cũng bị một bàn tay to ấm áp phủ lên, Tiêu Chiến theo bản năng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, làm giảm cảm giác đau nhức sinh ra sau khi nhìn chằm chằm lên ánh mặt trời quá lâu. Anh không nhịn được cong khóe môi lên, tâm trạng tối tăm phức tạp giây phút này được xóa tan không còn manh mối.
Đúng vậy, không cần có năng lực biết trước, tương lai sẽ phát triển theo hướng nào cũng không quan trọng nữa, chỉ cần Vương Nhất Bác vẫn luôn ở bên cạnh, là anh có thể không sợ hãi gì.
"Vẫn còn cười?"
Nghe vậy, Tiêu Chiến cúi đầu kéo bàn tay đang phủ trên mắt mình ra, ý cười không giảm chút nào hỏi: "Sao cậu lại qua đây rồi?"
Trường thi của bọn họ khác nhau, rõ ràng đã bảo thi xong sẽ về nhà gặp rồi mà.
Vương Nhất Bác lặng lẽ chăm chú nhìn Tiêu Chiến, hồi lâu, không giải thích tại sao lại qua đây đón anh, cũng không hỏi nhiều về thứ khác, Tiêu Chiến cứ để mặc cho Vương Nhất Bác nhìn như vậy, lồng ngực dần dần bị cảm xúc mãnh liệt dâng tràn, anh không nhịn được ghé vào tai Vương Nhất Bác thấp giọng hỏi: "Bạn trai ơi, chơi một tí không?"
Vương Nhất Bác ngơ ra mấy giây: "Cậu hiểu ánh mắt của tớ kiểu thế đấy hả?"
"Hả? Ánh mắt gì?" Tiêu Chiến cố ý giả ngu, càng đè thấp âm lượng hơn, "Tớ có biết đâu, dù sao bây giờ tớ cần phát tiết gấp."
Bình luận