Chương 57: 55
Thứ bảy, mới sáng sớm Vương Nhất Bác đã bị gọi đến trụ sở quân khu, Tiêu Chiến nghĩ một lát, hỏi Hướng Đình Chi xin địa chỉ một mình xuất phát từ nhà họ Vương đến nhà họ Lê. Biệt thự nhà họ Lê ở cùng một khu vực với nhà họ Vương, chín rưỡi Tiêu Chiến ra khỏi cửa, chưa tới nửa tiếng đã đến trước cổng lớn biệt thự nhà họ Lê rồi.
Ban đầu Tiêu Chiến không thuận lợi gặp được Lê Cảnh Châu, bởi vì người làm ra ngoài mở cửa nói với anh rằng Tiểu Lê thiếu gia vẫn đang ngủ, bình thường không sang buổi chiều sẽ không dậy đâu, thế nên mời anh quay về trước... Nếu như người làm chỉ nói nửa vế đầu, Tiêu Chiến có thể sẽ cân nhắc lần sau lại tới, nhưng người làm nói hết nửa câu sau, Tiêu Chiến liền chắc chắn đây là ý của Lê Cảnh Châu, là bản thân Lê Cảnh Châu tạm thời không muốn gặp anh.
Tiêu Chiến không miễn cưỡng, chỉ nhàn nhạt bày tỏ với người đó rằng không có vấn đề gì, mình có thể đợi, anh sẽ đợi ngay bên ngoài cổng, chờ khi nào Lê Cảnh Châu dậy rồi nói sau.
Điệu bộ rặt vẻ khó xử của người làm khiến Tiêu Chiến càng tin chắc suy đoán trong lòng mình, thế là sau khi người làm đi vào anh liền thật sự lặng lẽ đứng chờ bên ngoài cổng, hoàn toàn không có vẻ qua loa chút nào, rất có thành ý mà đứng nguyên tại chỗ gần một tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, quả nhiên không cần đợi đến buổi chiều như dự đoán, gần mười một giờ người làm lại ra ngoài mời Tiêu Chiến vào trong, nói Tiểu Lê thiếu gia đã dậy rồi.
Người làm đưa Tiêu Chiến xuống tầng âm hai của biệt thự nhà họ Lê, tầng âm hai của ngôi nhà thiết kế một sân bóng rổ loại nhỏ, Lê Cảnh Châu giống như vừa mới vận động xong, đang ngồi bên sân thở hổn hển uống nước nghỉ ngơi. Nghe thấy tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó lại chậm rãi di chuyển ánh mắt đi, Tiêu Chiến không quá để tâm, tự mình đi đến bên cạnh Lê Cảnh Châu ngồi xuống.
Yên lặng gần năm phút, Lê Cảnh Châu cuối cùng cũng hơi không được tự nhiên lên tiếng trước: "Anh đến tìm em làm gì?"
Tiêu Chiến cũng không vòng vo với Lê Cảnh Châu, nhẹ giọng nói: "Tiểu Khả thích em."
Lê Cảnh Châu lập tức cứng đơ cả người, khó mà tin nổi quay đầu sang hỏi: "Anh nói gì cơ!?"
Tiêu Chiến khẽ thở dài: "Không phải em muốn biết tại sao cậu ấy không từ mà biệt với em, tất cả mọi người đều biết nhưng chỉ giấu mỗi mình em sao? Đúng vậy, bởi vì cậu ấy thích em, cậu ấy không muốn đối mặt với sự níu kéo của em lại lung lay, không muốn lún mãi trong cục diện chết không có hy vọng, thế nên đã kiên định rời đi, quyết tâm đi tìm cuộc sống mới thuộc về cậu ấy."
Hồi lâu, Lê Cảnh Châu vẫn mờ mịt há miệng, giống như nhất thời kinh ngạc quá nên mất khả năng ngôn ngữ.
"Em ấy... tại sao em ấy lại không nói với em chứ?"
Tiêu Chiến nghĩ ngợi giây lát, nghĩ bụng không cần thiết nói quá thâm sâu với Lê Cảnh Châu, dù sao thứ mà Vương Nhất Bác có thể nghe hiểu Lê Cảnh Châu nhất định nghe không hiểu, thế là bảo: "Nói với em thì có ích gì, cậu ấy thích em thì em sẽ thích cậu ấy sao? Không phải em nói như chém đinh chặt sắt với cậu ấy, em không phải người đồng tính em là trai thẳng như vàng tinh khiết 24k sao? Không phải em rất thích gửi hình gái xinh cho cậu ấy sao? Không phải em chính miệng nói với cậu ấy em đang theo đuổi cô gái khác à?"
Bình luận