Chương 54: 52
Vì Thịnh Tịnh Lan dùng đủ mọi cách để níu giữ, Vương Nhất Bác với Tiêu Chiến cộng lại cũng không quậy thắng được mẹ mình, vì vậy đương nhiên không thể thuận lợi rời đi vào ngày mùng một để quay về mái ấm nhỏ xinh của hai người, liên tiếp ở nhà họ Vương mấy ngày liền.
Sáng hôm mùng năm, Vương Nhất Bác hiếm hoi không dậy sớm chạy bộ, ngủ một giấc thẳng tới gần mười giờ, nguyên nhân là do Vương Bá Đường đột xuất yêu cầu hắn duyệt lại hồ sơ mời thầu mới được soạn thảo gần đây của tập đoàn, đợi Vương Nhất Bác xem xét chỉnh sửa từng điều từng mục trong hồ sơ mời thầu cho đến khi hoàn tất đi ngủ đã là bốn giờ sáng rồi.
Vương Nhất Bác tỉnh dậy phát hiện Tiêu Chiến không ở trong phòng, thế là đánh răng rửa mặt thay quần áo xong liền xuống nhà tìm Tiêu Chiến, tìm hết một vòng trong các phòng dưới tầng một đều không thấy người đâu, đang định móc điện thoại ra chuẩn bị gọi, quản gia đi ngang qua giống như nhìn ra ý đồ của hắn, cười hỏi: "Nhất Bác, tìm Tiểu Chiến à?"
Vương Nhất Bác nghe thấy ngước mắt lên, nhàn nhạt gật đầu: "Chú Vu, chú có trông thấy cậu ấy không ạ?"
"Cậu bé đang nói chuyện với phu nhân trên nhà hoa kính trên sân thượng."
"Vâng ạ, cảm ơn chú Vu."
Vương Nhất Bác nhận được tin liền quay người đi vào thang máy dẫn thẳng lên sân thượng ở khúc cua trong nhà, ra khỏi thang máy chưa được mấy bước đã có thể trông thấy nhà hoa bằng kính trong suốt rộng rãi và sáng sủa. Vừa liếc mắt đã thấy đầy ắp các loại hoa tươi quý giá, bốn mùa đều ngát hương lộng lẫy, dưới ánh nắng ấm áp chiếu xuống của mùa đông, cả gian nhà hoa bằng kính giống như cung điện thủy tinh lóng lánh rực rỡ, mỹ miều và lãng mạn... Đây là nơi mà bố hắn - ông Vương Bá Đường đã tiêu tốn nửa năm để tự mình tỉ mỉ thiết kế xây dựng cho người mẹ yêu hoa của hắn.
Ở gần bên cửa ra vào nhà hoa kính có đặt một bộ bàn ghế mây nghệ thuật màu trắng rất thoải mái để ngồi ngắm hoa và nghỉ ngơi, Tiêu Chiến với Thịnh Tịnh Lan ngồi trên ghế quay lưng ra cửa, cúi đầu chụm vào nhau giống như đang lật đọc một thứ gì đó, chuyên tâm đến mức Vương Nhất Bác tiến gần mấy bước rồi vẫn không hề phát giác ra.
"Wa, hóa ra... cậu ấy vẫn luôn có má sữa ạ!"
Vương Nhất Bác đang định lên tiếng nhắc nhở hai người nào đó là mình đã tới, lúc nghe thấy Tiêu Chiến kinh ngạc thốt lên liền nghẹn lại, hắn nhíu mày còn chưa nghĩ ra nên phản ứng thế nào, tiếp đó lại nghe thấy mẹ mình cười ha ha đáp: "Đúng vậy đó, vẫn luôn có má sữa, tuy bây giờ trông không rõ ràng như ngày bé nữa rồi, nhưng vẫn chưa mất hết, nhất là..."
"Nhất là khi chuyên tâm suy nghĩ vấn đề gì đó không tự chủ mím môi lại."
"Đúng rồi đúng rồi! Chuẩn luôn! Con xem bức này mà xem, chính là bức này, ha ha ha, hễ nghiêm túc bực bội một cái là má sữa càng rõ hơn có phải không?"
"Đáng yêu ghê, nhỏ xíu một cục..."
"Đúng đó, tấm này là chụp ở bữa tiệc sinh nhật năm 5 tuổi của thằng bé đó, tại vì hôm đó sinh nhật thằng bé toàn bị người lớn véo má sữa trêu, thế nên từ đó về sau nó càng ngày càng trở nên giống một ông cụ non thâm trầm, cực kỳ ghét người khác chạm vào nó."
Bình luận