Chương 52: 50
Lúc Vương Nhất Bác bưng một tách trà khổ đinh đi vào phòng sách, Tiêu Chiến đang nhìn chằm chằm vào một đề bài Vật lý chau mày đắn đo suy nghĩ, anh vô thức cắn cắn đầu bút chì kề bên môi, vừa không cẩn thận dùng sức đã chọc một cái vào mé trong môi, khiến anh đau tới mức lập tức vứt bút đi sh ha sh ha hít hơi.
Vương Nhất Bác quả thực không nhìn nổi nữa, đi đến bên cạnh Tiêu Chiến một phát gấp đề thi mô phỏng lại thay anh, lại đưa trà khổ đinh trong tay cho người ta, không cho phép kháng nghị ra lệnh: "Nghỉ ngơi một lát."
Tiêu Chiến trước nay vẫn sợ bạn trai lạnh mặt, nhận trà khổ đinh xong cũng chỉ dám lí nhí thăm dò một câu: "Tờ đề này còn sót mỗi mấy câu nữa thôi, tớ làm nốt xong nghỉ ngơi sau có được không?"
"Không được." Vương Nhất Bác nhàn nhạt từ chối, "Bây giờ nghỉ ngơi luôn, không hơn thua gì chút thời gian này, uống trà khổ đinh xong nghỉ ngơi nửa tiếng lại tiếp tục."
Tiêu Chiến không dám khiêu khích quyền uy của Vương Nhất Bác, thở dài một hơi cúi đầu xuống nhấp một ngụm trà khổ đinh, thế nhưng chỉ mới hơi chạm môi vào miệng ly ngũ quan đã nhăn thành một đống: "Bạn trai ơi, cái này đắng lắm luôn đó! Tớ có thể không uống cái này được không?"
"Không được." Vương Nhất Bác khoanh hai tay trước ngực, mặt mày công chính vô tư, "Lúc nào vết loét trong miệng cậu khỏi thì có thể không uống nữa."
"...Tớ chỉ là dạo gần đây ăn cay quá nên nóng trong thôi, nhanh khỏi lắm."
"Tào lao." Vương Nhất Bác cau mày, "Đồ ăn tớ kêu đầu bếp nấu toàn là đồ thanh đạm, cậu ăn cay ở đâu? Trong lòng cậu tự rõ, rốt cuộc là ăn cay nóng trong, hay vì nguyên nhân gì khác nên nóng trong."
Tiêu Chiến im lặng, quyết định thức thời không phản bác nữa. Đúng vậy, anh rõ hơn bất cứ ai, không phải ăn cay nên nóng trong, là vì liều mạng học hành hơn cả thời gian trước nên tinh thần căng thẳng gấp gáp dẫn đến nóng trong người. Nhưng không có cách nào cả, anh không dừng lại được, thi đỗ Đại học Bắc Kinh đã không còn chỉ là nguyện vọng của cá nhân anh nữa, đồng thời còn chứa đựng sự "hy sinh" của Vương Nhất Bác và thử thách của ông nội Nhất Bác... vừa là áp lực cũng vừa là động lực khiến anh tuyệt đối không thể lùi bước.
Tiêu Chiến sợ Vương Nhất Bác lại đau xót anh, như đâm đầu vào chỗ chết nhắm mắt lại một hơi uống hết cả cốc trà đầy, uống xong ngay lập tức vứt cốc lên bàn đẩy ra tít xa, Tiêu Chiến thấy buồn nôn nôn khan hai cái, đuôi mắt ướt hết cả, Vương Nhất Bác nhìn mà bật cười: "Có đắng đến mức đó không?"
"Cậu nói xem! Sao cậu không uống?" Tiêu Chiến giận dữ siết nắm đấm tay hòa hoãn lại, cố gắng đè ép vị đắng đang trào lên từ trong cổ họng. Vương Nhất Bác vẫn đang cười, Tiêu Chiến quả thực không vui, túm cổ áo người kia kéo xuống trực tiếp hôn luôn, rất có cảm giác oanh liệt như muốn cùng người ta đồng quy vu tận.
Vương Nhất Bác nếm được vị đắng trong miệng Tiêu Chiến, theo bản năng xoắn chặt chân mày, thế mà đúng thật, đắng ra phết.
Tiêu Chiến vẫn luôn mở mắt, trông thấy biểu cảm của Vương Nhất Bác trong lòng cực kỳ sung sướng, sau đó thả cổ áo người kia ra thở một hơi vui sướng sau khi đã báo được thù, Vương Nhất Bác bật cười: "Vừa lòng rồi?"
Bình luận