Chương 49: 47
Lần đầu tiên tự tay đào hố khiến Tiêu Chiến nằm bẹp dí trên giường tròn hai ngày liền, cũng không phải do cơ thể đau nhức bao nhiêu, dù sao bản chất cơ thể thiếu niên cũng có sức đề kháng tốt, chỉ là cảm thấy không có sức, đứng dậy đi vệ sinh thôi hai chân cũng run như suy nhược, thế nên anh dứt khoát đâm lao theo lao, nhịn được thì cố hết sức không xuống giường, không cho Vương Nhất Bác bất cứ cơ hội nào để cười nhạo mình.
Tám rưỡi sáng, nhà tắm lờ mờ truyền tới tiếng nước tí tách đánh thức Tiêu Chiến, anh mơ mơ màng màng bò dậy nhìn về phía nhà tắm tỉnh hồn. Mười phút sau, cửa nhà tắm được mở ra, Vương Nhất Bác chỉ quấn một chiếc khăn tắm lớn trên eo bước ra, ánh mắt hai người chạm nhau, nhất thời đều cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc.
"Tớ cuối cùng cũng xác thực được một chuyện."
Vương Nhất Bác đi đến bên giường, từ cao xuống thấp nhướn mày với người có mái tóc rối bù nào đó mấy cái, Tiêu Chiến ngửa mặt lên ngơ ngác hỏi: "Chuyện gì cơ?"
"Kỳ nghỉ Quốc khánh năm ngoái, ở căn hộ nhỏ của Hướng Đình Chi, có một buổi sáng tớ chạy bộ về, tắm xong cũng quấn khăn tắm đi ra đột nhiên phát hiện cậu đã thức giấc nên chạm mắt với cậu..."
Nói được một nửa, Tiêu Chiến bừng tỉnh hiểu ra nguyên nhân tại sao lại thấy cảnh này quen thuộc, phải rồi, tình cảnh lúc này đúng là giống y hệt khi đó... Thế nhưng còn chưa kịp nhớ lại, Vương Nhất Bác đã phủ người xuống nhìn anh từ phía trực diện, Tiêu Chiến không tránh né hay lui về sau, chỉ theo bản năng liên tục chớp chớp mắt, nghe thấy chất giọng trầm thấp gợi cảm kia tiếp tục nói: "Hóa ra từ lúc sớm như vậy thỏ con đã có ý đồ xấu rồi, còn nói liên thiên cái gì mà hiện tượng sinh lý bình thường, người anh em phấn chấn tinh thần như thế... đều là vì tớ chứ gì."
"Phì! Quỷ tự luyến." Kí ức có liên quan vút cái quay về đại não, Tiêu Chiến phản ứng ra liền cười mắng.
"Lẽ nào không phải?" Ngón tay dài của Vương Nhất Bác miết trên mép chiếc khăn tắm trên hông, rất có tư thái dụ dỗ, giống như ngay sau đó sẽ cởi ra, trong giọng điệu cũng đem theo mê hoặc: "Lần đó ngại không để tớ giải quyết giúp cậu, bây giờ... có cần tớ làm thay không?"
Tiêu Chiến bất ngờ, bạn trai bóc tem xong đúng thật là, nhưng anh cũng sớm không còn là người vì một câu trêu chọc của Vương Nhất Bác mà xấu hổ như lúc đầu nữa rồi, nhấc tay liền trực tiếp tóm lấy ngón tay dài đang muốn cởi khăn tắm của Vương Nhất Bác lại. Tiêu Chiến chớp chớp mắt vô tội nói: "Bạn trai ơi, như vậy không tốt đâu, tớ vẫn còn nhỏ, hai chúng ta tạm thời vẫn nên giữ mối quan hệ thuần khiết."
Bây giờ biết mình còn nhỏ rồi? Thế người nài nỉ hắn đòi muốn rốt cuộc là ai?
Vương Nhất Bác tức tới bật cười: "Quan hệ thuần khiết... thế ra mấy hôm trước tớ chịch nỗi cô đơn."
Tiêu Chiến lập tức giơ một tay lên bịt tai, chân thành lắc đầu ra vẻ ngăn cản với người ta: "Suỵt suỵt suỵt, thỏ con đáng yêu không được nghe những câu lưu manh như thế này đâu."
Điên rồi, Vương Nhất Bác hết cách với người kia liền đè anh ngã lên giường nghiến răng uy hiếp: "Tớ cứ phải nói, không được thì cậu báo cảnh sát đi."
Bình luận