Chương 48: 46 (H)
Vương Nhất Bác đóng sầm cửa nhào lên, Tiêu Chiến ngửa mặt nằm trên giường không có bất cứ chút giãy giụa phản kháng nào trực tiếp nhấc tay lên ôm chặt người phía trên, đôi mắt đẹp tới mức khiến người ta mất hồn, sáng long lanh nhìn chằm chằm lên Vương Nhất Bác, thoáng tỏa ra vẻ mong đợi cực độ.
Hai khuỷu tay Vương Nhất Bác chống hai bên má Tiêu Chiến, đáy mắt toàn là ý cười đong đầy vẻ dịu dàng ấm áp, giọng điệu lại giống như đã bị chọc giận: "Tình tiết không phải như thế này đâu, người yêu, phiền cậu phối hợp chút."
Phối hợp?
Đôi mắt to tròn đảo quanh, sau đó Tiêu Chiến liền mím môi lại cực kỳ đáng thương bảo: "Anh... anh là ai? Anh muốn làm gì tôi... anh đừng có, đừng có như vậy..."
Vương Nhất Bác không thể nào kiềm chế được nữa, dùng hai ba phần sức bóp lấy cổ Tiêu Chiến, cười tới mức trực tiếp cắn răng: "Phối hợp hay lắm, lần sau đừng phối hợp nữa, người đến bạn trai còn không nhận ra giữ lại cũng không để làm gì!"
Tiêu Chiến vui tới mức cười khanh khách run cả người, dùng sức chống tay lật người một cái đè Vương Nhất Bác xuống dưới, hai người nhìn nhau trêu ghẹo, giây lát, ý cười cùng lúc cất đi, sáp tới gần nhau hôn môi: "Người yêu ơi, nhớ cậu quá."
Tiêu Chiến thỏ thẻ, nụ hôn giây phút này không đem theo quá nhiều tình dục, chỉ khẽ khàng rơi lên mi mắt, chóp mũi, cánh môi, cằm, bên tai... Vương Nhất Bác giống như trân trọng, nụ hôn đơn giản mà sùng bái, nhưng lại càng khiến người ta rung động mãnh liệt hơn điên cuồng và dữ dội.
Đôi môi ấm nóng mềm mại men theo yết hầu và xương quai xanh trượt xuống dưới, lưu luyến ở cơ bụng và eo hông, cuối cùng cắn mở cúc quần... Vương Nhất Bác đột nhiên mở bừng đôi mắt đang hưởng thụ nên khép hờ, đáy mắt bùng lên một đốm lửa, vào lúc người kia sắp sửa tiến hành bước tiếp theo, hắn khẽ chống người mở to ngón cái và ngón trỏ dùng hổ khẩu khóa lấy cằm ai đó.
Đôi môi đỏ thắm giữa háng hơi mở ra, đem theo một loại khao khát mê hoặc quỷ dị đang nhìn chằm chằm vào mình, đến cả hạ thân cũng đang cứng tới phát đau, Vương Nhất Bác cảm thấy bất lực sâu sắc, ôm ấp chút lý trí cuối cùng còn sót lại lắc đầu với Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến cười, không đáp lời trực tiếp cúi đầu cắn lên hổ khẩu chỗ Vương Nhất Bác đang khóa lấy cằm mình một cái, lực cắn không tính là nhỏ, để lại một hàng dấu răng nhàn nhạt. Vương Nhất Bác đau nhưng không chịu thả tay, chỉ có gân xanh trên mu bàn tay gồ lên, hắn hít thở sâu nói: "Ngoan nào, đừng..." Tiếng đáp lời mềm mại mà cố chấp ngay sau đó vang lên: "Tớ muốn."
Tiêu Chiến liên tục nhìn thẳng vào mắt Vương Nhất Bác, hiển nhiên không đạt được mục đích sẽ không thôi. Thật ra, trước giờ anh chưa từng làm chuyện này cho Vương Nhất Bác, lần nào đến ngưỡng cửa cuối cùng cũng đều bị Vương Nhất Bác ngăn cản kéo dậy, anh biết bạn trai như vậy là trân trọng anh thương xót anh, giống như có người lần nào cũng nói lời tàn nhẫn nhưng lại chẳng hành động lấy một lần, nhưng anh bằng lòng.
Anh muốn khiến bạn trai dễ chịu, dáng vẻ bạn trai lên đỉnh trong mắt anh là gợi cảm nhất. Vương Nhất Bác hơi dao động trong ánh nhìn chăm chú này, cũng đúng khoảnh khắc dao động đó khiến Tiêu Chiến tóm được cơ hội, anh nhả hổ khẩu ra nghiêng đầu một cái, kết hợp với động tác kéo quần xuống hôn lên, liếm một cách thành kính, lại đưa vào trong miệng.
Bình luận