Chương 47: 45
Sinh nhật Vương Nhất Bác vừa qua, cuộc sống ngọt ngào trong kỳ nghỉ mà Tiêu Chiến tưởng tượng lại không đến như đã nghĩ. Bởi vì Vương Nhất Bác đã theo lớp đội tuyển sang Anh để tham gia trại hè Olympic Toán, thời hạn hai tuần, tính thời gian đại khái trước khi tựu trường mấy hôm mới có thể quay về, điều này cũng có nghĩa là thời gian còn lại của kỳ nghỉ hè này Tiêu Chiến đều phải trải qua một mình.
Ban đầu khi nhận được thông báo Vương Nhất Bác định không đi, thậm chí đã lên tiếng từ chối rồi, nhưng Tiêu Chiến không muốn Vương Nhất Bác vì mình mà đảo loạn kế hoạch cuộc đời vốn được tiến hành bình thường của Vương Nhất Bác, thế là ép người ta gọi điện cho nhà trường chủ động báo danh lại, đợi hành trình được xác định hết mới thấy hoàn toàn yên tâm.
Giống như những gì đã bày tỏ với Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cảm nhận được một cách sâu sắc sự phân liệt về mặt cảm xúc của mình. Lúc Vương Nhất Bác bảo không đi Anh, anh hoảng hốt nhất quyết không bằng lòng với việc Vương Nhất Bác từ bỏ cơ hội giao lưu học tập, đợi tới khi người ta thật sự đồng ý sẽ đi, trước đó một tối anh đã bắt đầu thấy buồn rầu hụt hẫng, bịn rịn không thôi, còn giận dỗi bừa bãi trách móc Vương Nhất Bác tại sao lại bỏ lại anh một mình đón kỳ nghỉ hè.
Vương Nhất Bác bị sự gây rối vô lý một cách cố ý của Tiêu Chiến quậy cho không biết làm sao, cuối cùng kéo Tiêu Chiến về phòng dày vò một trận dữ dằn mới khiến người kia biết điều lại, cũng chính việc đó khiến ngày hôm sau Tiêu Chiến lỡ mất cơ hội ra sân bay tiễn Vương Nhất Bác, phiền muộn tới mức chỉ muốn đâm đầu vào tường.
Phần lớn thời gian Tiêu Chiến đều bình tĩnh và lý trí, ví dụ khi Vương Nhất Bác đến Anh xong gọi cho Tiêu Chiến cuộc điện thoại đầu tiên, anh tự nhận mình thể hiện cực kỳ xuất sắc, dịu dàng dặn dò bạn trai ở bên ngoài nhớ chăm sóc tốt cho bản thân, phải nhớ không được vận động đầu óc quá độ, học tập thời gian dài xong nhất định phải kịp thời thả lỏng.
Tất nhiên, rất ít khi Tiêu Chiến cũng sẽ mặc cho mình suy sụp, kiểu tình huống hiếm hoi xảy ra này phần lớn xuất hiện vào nửa sau quãng thời gian Vương Nhất Bác tham gia trại hè.
Đêm muộn ở Trung Quốc, sáng sớm ở nước Anh, Tiêu Chiến sẽ mơ màng ôm điện thoại nghẹn ngào nói nhớ người yêu, Vương Nhất Bác càng bất đắc dĩ dỗ dành an ủi, Tiêu Chiến càng không khống chế được khóc thút thít, quậy cho Vương Nhất Bác cả ngày đều không thể yên tâm.
Vương Nhất Bác cuối cùng đã hiểu cái mà bạn trai bảo là "chuẩn bị tâm lý", ỷ lại hơn lúc trước, tuyệt đối không che giấu tính chiếm hữu của mình, cùng với việc sẽ xuất hiện vô số những tính xấu, những cảm xúc mà trước đây hắn chưa từng thấy, cậy vào việc hắn thích mình mà không kiêng nể gì...
Không có bất cứ sự thiếu kiên nhẫn hay bực dọc nào, Vương Nhất Bác tự mình cũng cảm thấy rất lạ kỳ. Nếu đổi lại trước đây có người nói với hắn, có ngày hắn sẽ bị một người nhõng nhẽo tới mức biến thành trạng thái không biết cáu, bất kể thế nào hắn cũng sẽ không tin, hắn là Vương Nhất Bác, hắn không thể nào bị bất cứ ai dễ dàng tác động đến tâm trạng, mà bây giờ tự mình trải nghiệm, cũng quả thực là nhận thua không còn manh giáp.
Bình luận