Chương 46: 44
Tắt cuộc gọi với Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến vừa ngẩng đầu đã phát hiện Đường Khả ngồi bên phía đối diện đang ôm điện thoại ngây người, mãi một lúc lâu, thấy người kia không hề có vẻ sẽ tỉnh thần, Tiêu Chiến chỉ đành đem theo chút ý cười nhắc nhở: "Xem gì mà nhập tâm thế?"
Đường Khả nghe tiếng mờ mịt nhìn Tiêu Chiến, bấy giờ mới nhận ra mình đã thất thố, cậu xấu hổ gãi gãi tai, lại xoay điện thoại đưa cho Tiêu Chiến, thản nhiên cười cười: "Đang xem tin nhắn anh Lê gửi tới."
Tin nhắn của Tiểu Lê Tử? Tiêu Chiến rủ mắt xuống nhìn màn hình điện thoại, trên khung trò chuyện sáng trưng được gửi tới mấy tấm hình xinh đẹp của các thiên kim danh viện thân mặc lễ phục, không phải ảnh chụp chính diện trước ống kính, là một bức ảnh chụp nghiêng từ xa trong một bữa tiệc rượu giao lưu nào đó của giới thượng lưu, bên dưới mấy bức ảnh còn có mấy hàng chữ cảm thán mà Lê Cảnh Châu gửi tới cùng:
- Nhóc con, kêu em cùng anh đến tiệc sinh nhật của anh Bác em không tới, em xem đi, chỗ này cực nhiều gái xinh!
- Em đợi mà xem, hôm nay anh đây nhất định có duyên đào hoa!
"Ngu ngốc." Kẽ răng Tiêu Chiến ương ngạnh nặn ra hai chữ, tắt màn hình đi trả điện thoại lại cho Đường Khả, "Em đừng xem mấy cái này nữa, đầu óc nó không bình thường."
Đường Khả lấy điện thoại về cười rất khẽ: "Không phải đâu ạ, anh ấy thích con gái xinh rất bình thường."
Tiêu Chiến quan sát nét mặt Đường Khả: "Thật sự không buồn? Trước mặt anh không cần giấu giếm."
Đường Khả trước tiên theo bản năng lắc đầu, không cách nào lẩn trốn trong ánh mắt của Tiêu Chiến, ngay sau đó lại khép hờ mi mắt: "Anh Tiêu, em chưa lừa anh bao giờ, em thật sự coi chuyện thích anh ấy là chuyện của một mình em, mong anh ấy vĩnh viễn không biết, em chỉ cần thấy anh ấy hạnh phúc là rất tốt rồi... Nhưng thi thoảng, cực kỳ thi thoảng, có buồn cũng là thật, dù sao em lừa được tất cả mọi người nhưng lại không lừa được bản thân, tương lai anh ấy dù sao cũng sẽ có người mà mình thích, dù sao cũng sẽ hẹn hò yêu đương, em đứng ở bên cạnh, giống như tận mắt nhìn anh ấy từng bước từng bước cách em càng lúc càng xa..."
Thở ra một hơi thật dài, Đường Khả khịt khịt mũi cười: "Có phải em dở hơi lắm không, tự mình cảm động một cách rất tự ngược."
"Không phải." Tiêu Chiến thấy trong lòng chua xót, "Em sống minh mẫn hơn đại đa số người."
"Cảm ơn sự an ủi của anh." Đường Khả khuấy cốc soda trước mặt, như có điều suy nghĩ nói, "Minh mẫn cũng được, tự ti cũng được, dũng cảm cũng được, hèn nhát cũng được... Tóm lại, muốn anh ấy thích một người mâu thuẫn phân liệt như em, quá khó, em vĩnh viễn không thể nào tự tin hoàn mỹ giống như anh."
Tự tin hoàn mỹ ư? Tiêu Chiến bất đắc dĩ cong cong khóe môi.
Đường Khả chớp chớp mắt, giống như nhìn ra gì đó từ trong biểu cảm của Tiêu Chiến, cẩn thận thăm dò: "Anh, có phải anh cũng... không được vui lắm?"
"Không phải không vui." Tiêu Chiến một tay chống cằm suy nghĩ, "Chắc là có một chút lạc lõng."
"Cũng vì bữa tiệc sinh nhật?"
Bình luận