Chương 44: 42
Lúc Tiêu Chiến vừa mới tỉnh dậy phát hiện Vương Nhất Bác đã không còn ở bên cạnh.
Anh nhảy xuống giường xỏ dép vào lạch bà lạch bạch chạy ra khỏi phòng, sau đó rất nhanh đã tìm thấy Vương Nhất Bác trong phòng bếp. Vương Nhất Bác đứng hơi cúi đầu trước bàn bếp bằng đá cẩm thạch, tay cầm một chiếc muôi dài không biết đang khuấy thứ gì ở trong nồi, Tiêu Chiến lặng lẽ đến gần, một phát ôm lấy eo Vương Nhất Bác từ phía sau, may sao người này bình thường điềm tĩnh có thừa mới không bị anh dọa cho giật mình.
"Ngoan, đừng nghịch."
Tiêu Chiến không nghe lời, gác cằm lên vai Vương Nhất Bác thò đầu ra nhòm thứ ở trong nồi, đại khái do tối qua khóc một trận dữ dội, lúc này âm thanh nghe có vẻ yếu ớt mềm mại lại hơi đem theo chút khàn khàn: "Bạn trai ơi, cậu đây là đang làm gì thế?"
Vương Nhất Bác hơi ngẩn người, bị chất giọng này của Tiêu Chiến làm cho khó chịu trong lòng, hắn hơi nghiêng đầu, lại trông thấy đôi mắt khép hờ đang sưng vù và hiện đầy tia máu của người nọ, trong lòng càng khó nhịn hơn, nhưng hắn không thể nào giận người ta được, chỉ đành hòa hoãn lại tâm trạng nhàn nhạt nói: "Cháo thịt bò cà rốt."
"Hả?" Tiêu Chiến tò mò khó hiểu, "Không phải cậu ghét ăn cà rốt à? Cháo thịt bò cà rốt cậu nuốt trôi được?"
"Ai bảo là tớ muốn ăn."
Thế nên, là để cho anh ăn à? Tiêu Chiến từng chút một vùi mặt vào hõm vai Vương Nhất Bác, lí nhí lắp bắp: "Bạn trai ơi, tớ cũng không thích ăn cà rốt lắm..."
"Tớ kệ cậu có thích hay không, cà rốt với thịt bò đều tốt cho mắt, không tình nguyện cũng thồn hết xuống cho tớ!"
Hóa ra là ý này... Tiêu Chiến lập tức thấy ấm áp trong lòng, tự biết mình đuối lý liền ngoan ngoãn vâng lời: "Tớ biết rồi, ăn ăn ăn."
Chưa bao lâu, Tiêu Chiến giống như cố nhịn mãi nhưng quả thực không nhịn được lại hỏi: "Bạn trai ơi, tớ có một câu không biết có nên hỏi hay không."
"Hửm?"
"...Cái cậu nấu này có ăn được không?"
Phải biết rằng kể từ sau khi bọn họ chuyển tới đây còn chưa có cơ hội bật bếp lần nào, anh chưa ăn đồ Vương Nhất Bác nấu bao giờ, đổi sang cách nói khác, anh căn bản chưa từng nghĩ đến việc một cậu con cưng của trời như Vương Nhất Bác sẽ biết nấu ăn, nồi cháo thịt trước mắt này trông có vẻ không tính là gay go, nhưng mùi vị... anh quả thực rất chi là nghi ngờ.
Vương Nhất Bác tức cười: "Làm sao? Sợ tớ hạ độc à?"
"Thế thì không phải." Tiêu Chiến vô tội chớp mắt với người ta, "Tớ chỉ là hơi hơi không biết điều nên nghi ngờ tài nghệ nấu nướng của bạn trai một chút, nhưng cậu yên tâm, bất kể có ngon hay không, có hạ độc hay không, tớ đều nhất định sẽ ăn sạch sẽ."
Vương Nhất Bác cười khẽ xùy một tiếng, lúc tắt bếp đồng thời quay đầu cọ cọ lên tóc Tiêu Chiến: "Cầm bát ra bàn đợi tớ, tớ bưng cháo ra."
"Dạ." Tiêu Chiến miệng thì đồng ý nhưng cơ thể lại rất thành thực tiếp tục cọ lên người Vương Nhất Bác, tận tới khi Vương Nhất Bác nhíu mày khẽ chậc một tiếng anh mới lưu luyến không thôi buông tay ra làm theo.
Bình luận