Chương 43: 41
"Nhóc con."
"Hả?"
"Em có cảm thấy... tư thế đi của anh Tiêu hôm nay trông lạ lạ không."
"Có sao? Ờm, em không nhìn ra."
"Có phải em cận thị không thế!? Em nhìn kỹ lại mà xem, bình thường anh Tiêu đi lại sống lưng thẳng tắp cơ, bước chân tuy không tính là nhanh nhưng cơ bản tốc độ rất đều đặn, hôm nay... trạng thái quả thực có phần chậm chạm ấy."
"Em... lúc trước em cũng không để ý lắm, không so sánh được."
"Ngốc xít!"
Đại khái khoảng hai mét phía sau lưng liên tục truyền tới giọng nói bé xíu đang lí nhí thảo luận với nhau, sắc mặt Tiêu Chiến từ nhiều mây chuyển sang âm u một cách dễ dàng trông thấy, anh theo bản năng tăng nhanh tốc độ, thế nhưng chưa được mấy giây đã chậm lại cau mày, cố nhịn hít sâu một hơi.
"Sao thế? Đau à?"
Chất giọng trầm thấp đem theo tiếng cười vang lên bên cạnh, Tiêu Chiến thoắt cái liếc mắt lườm sang, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy nghiến răng nghiến lợi: "Cậu dám cười?"
"Tớ có cười đâu." Vương Nhất Bác lập tức thu dọn sạch sẽ ý cười nhỏ nhoi đang ẩn chứa trên môi mình, đổi sang nét mặt chân thành quan tâm, "Tối qua tớ đã bảo bôi ít thuốc cho cậu rồi, cậu cứ nhất quyết cậy mạnh kêu không cần cơ, bây giờ tự mình chuốc lấy khổ rồi chứ gì?"
"Tớ không cậy mạnh, tớ chính là không cần, tớ không đau!" Lời vừa dứt, tư thế tiếp tục bước đi khiến mé trong hai bắp đùi không cẩn thận chạm vào ma sát lên nhau, Tiêu Chiến lập tức cảm nhận thấy một trận đau nhói tới tê dại ở chỗ trầy da, anh lần nữa ngừng bước chân vô thanh kêu shh một tiếng.
Vương Nhất Bác mím môi, cật lực giấu ý cười, chỉ sợ chọc giận người lúc này vẫn còn đang xấu hổ. Tuy rất thương tình cảnh hiện tại của thỏ con, nhưng hắn không hối hận chút nào, tự thỏ con ngứa đòn thì trách được ai, xem bộ dạng này chắc phải mấy ngày không gây chuyện được rồi.
"Nhóc con, nhìn đi nhìn đi! Có phải vừa nãy anh Tiêu lại loạng choạng một bước đúng không?"
"..."
Đường Khả còn chưa trả lời, Lê Cảnh Châu đã cứng đơ ở trạng thái mở miệng, bởi vì Tiêu Chiến ở phía trước bỗng dưng quay đầu lại, ánh mắt phóng sang phía Lê Cảnh Châu lạnh tới mức khiến người ta rét run: "Tiểu Lê Tử, ngứa đòn à?"
Lê Cảnh Châu lập tức trốn ra sau lưng Đường Khả, cũng chẳng quan tâm dáng người nhỏ bé của Đường Khả hoàn toàn không thể nào che chắn hay bảo vệ mình, cậu cười híp mắt nịnh nọt giơ tay lên đầu hàng: "Anh, em sai rồi."
Đúng lúc Tiêu Chiến chuẩn bị quay người đi, Lê Cảnh Châu lại không sợ chết gào lên rằng: "Nhưng hôm nay anh hơi lạ thật mà, có phải người anh có chỗ nào không khỏe không, anh Bác em bạo lực gia đình anh à? Ư..."
Thấy hai tay Tiêu Chiến ấn vào nhau khớp xương kêu răng rắc muốn đi qua đây, Đường Khả sợ tới mức vội vàng bịt chặt miệng Lê Cảnh Châu lại, hốt hoảng suỵt mấy tiếng liền: "Anh, anh đừng nói nữa, anh mau im miệng đi! Anh ơi, cậu ấy nói liên thiên đó, anh đừng để ý đến cậu ấy, đừng, đừng đánh cậu ấy..."
Bình luận