Chương 42: 40
"Bắt đầu từ ngày mai con không ở nhà nữa."
Bảy giờ tối, không khí bữa cơm và sự yên tĩnh vốn đang rất hài hòa của nhà họ Vương bị một câu nói bất thình lình với giọng điệu nhàn nhạt của Vương Nhất Bác đánh vỡ, Vương Bá Đường ngồi ở vị trí chủ vị và Thịnh Tịnh Lan đang ngồi bên tay trái ông cùng lúc dừng đũa, hiển nhiên nhất thời nghe chưa hiểu, Vương Bá Đường hỏi: "Không ở nhà nữa nghĩa là sao?"
"Nghĩa mặt chữ ạ." Vương Nhất Bác đặt đũa bát xuống nghiêm túc bày tỏ với Vương Bá Đường, "Thật ra giữa tháng sáu con đã xem được một căn nhà ở gần trường học, định mua lại sau này lên lớp 12 sẽ vào ở, bài vở lớp 12 nhiều, ở gần trường có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, có điều bây giờ kế hoạch thay đổi, trước đợt thi cuối kỳ kỳ này con chuyển qua đó ở trước luôn."
Vương Bá Đường còn chưa đáp lời, Thịnh Tịnh Lan đã đặt đũa xuống giống như không còn khẩu vị ăn uống gì nữa, đôi mắt đượm buồn nhìn Vương Nhất Bác: "Con trai, con nói thật xem, bài vở nhiều chỉ là cái cớ thôi đúng không, có phải con có gì không vừa lòng với bố mẹ nên mới muốn chuyển ra ngoài ở đúng không? Con nói với mẹ xem trong lòng con có gì ấm ức, mẹ..."
"Không có." Vương Nhất Bác không biết làm sao, "Không có gì không vừa lòng với bố mẹ, cũng không có bất cứ ấm ức gì, thật."
"Không thể nào." Thịnh Tịnh Lan không tin, nghĩ lại lại mềm giọng ra ấp úng, "Con... có phải con đều biết hết rồi đúng không?"
"Biết gì?" Vương Nhất Bác nghi hoặc.
"Biết..." Thịnh Tịnh Lan giống như đắn đo mãi cuối cùng cũng nói thật, "Có phải con biết mẹ lại mang bầu rồi, khả năng sẽ sinh cho con một em trai hoặc em gái, thế nên lo lắng mẹ có con thứ rồi sẽ không yêu con nữa nên mới tức giận đúng không? Bảo bối, con ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy, nếu con vì chuyện này mà buồn, vậy mẹ thà không cần..."
"Không phải không phải, đợi một chút!" Vương Nhất Bác hiểu ra ngắt lời Thịnh Tịnh Lan, hơi kinh ngạc nhìn sang Vương Bá Đường, "Bố, mẹ nói thật sao?"
Vương Bá Đường từ đầu tới cuối sắc mặt bình tĩnh, nhìn đáy mắt Vương Nhất Bác lộ ra ẩn ý chỉ có hai người mới hiểu: Con vừa lòng chưa?
Sau khi Vương Nhất Bác xác nhận xong khóe miệng lập tức cong lên, vui mừng từ tận đáy lòng: "Bố, hiệu suất cao ghê."
Vương Bá Đường nhàn nhạt hừ một tiếng, không hề tán thưởng với lời khen này, chiều con tới mức độ như bọn họ thế này cũng quá lắm rồi. Không biết Thịnh Tịnh Lan có hiểu ẩn ý sâu xa đằng sau lời nói của hai bố con không, tiếp tục ngon ngọt thương lượng với Vương Nhất Bác: "Con trai, trước đây mẹ đã nói chỉ cần một mình con là đủ, phải đem tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời này cho con, lần này là ngoài ý muốn, nhưng mà..."
Vương Nhất Bác rất thích cái "ngoài ý muốn" này, hắn an ủi Thịnh Tịnh Lan: "Không có nhưng mà, mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, lúc trước con thật sự không biết chuyện mẹ có thai, thế nên con muốn chuyển ra ngoài ở không liên quan gì đến bố mẹ, ngược lại, con cực kỳ vui khi nghe tin mẹ và bố lại sắp có thêm con, chúc mừng bố mẹ."
Bình luận