Chương 41: 39
Một buổi chiều cuối tuần cuối cùng của tháng sáu, sau khi tắt cuộc điện thoại với Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến ngồi ở vị trí sát góc trong quán cafe nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất thất thần, cuốn sách lật giở trong tay mãi lâu vẫn dừng ở một trang, đắm chìm quá nên có người tới trước mặt rồi Tiêu Chiến vẫn hoàn toàn không hay biết.
"Có để bụng tôi ngồi ở đây không?" Người đến đứng đó mấy phút liền, xác định Tiêu Chiến không thể nào tự chủ phát hiện ra mình mới đem theo ý cười lên tiếng hỏi.
Tiêu Chiến giật mình tỉnh hồn ngẩng đầu dậy, trước tiên ngây ra mấy giây, nét mặt lại từ từ dịu xuống: "Bác sĩ Tống, sao anh lại ở đây?"
Tống Chi Hạ cười cười, không đợi Tiêu Chiến đồng ý đã đặt cafe trong tay lên bàn rồi ngồi xuống đối diện Tiêu Chiến, lắc lư cuốn sách trong tay: "Nếu cuối tuần tôi có thời gian thi thoảng sẽ tới đây uống cafe đọc sách, quán cafe này rất đặc biệt, lượng sách ở đây không tệ."
Quả thực, Tiêu Chiến cũng là vô tình vợt được quán cafe này trong lúc đang lướt web, vừa hay cuối tuần này Vương Nhất Bác có việc không thể gặp nhau được, anh liền tự mình đến đây, định bụng đến giết thời gian... Ánh mắt Tiêu Chiến hạ xuống rơi lên cuốn sách trên tay mình, đột nhiên giống như ý thức ra gì đó, Tiêu Chiến hơi có chút hoang mang lập tức gấp sách lại muốn giấu đi, không ngờ vừa ngẩng đầu trái tim đã không nghe theo khống chế run lên một cái, phát hiện bản thân chẳng qua chỉ đang bịt tai trộm chuông mà thôi.
Tống Chi Hạ đang nhìn anh không rời mắt, rất hiển nhiên, tất cả hành động và vẻ mặt của anh đều đã rơi vào mắt Tống Chi Hạ không sót chút nào, nhưng Tống Chi Hạ không vạch trần sự lúng túng của anh, chỉ khẽ cười hỏi một câu giống như tán gẫu: ""Ngài Cóc đi gặp bác sĩ tâm lý"... Sao lại xem cuốn sách này, gần đây có chuyện gì khiến cậu cảm thấy lo lắng sao?"
Bác sĩ thiên tài hai mươi tư tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, từng học về tâm lý học, anh có thể giấu được điều gì chứ, Tiêu Chiến từ bỏ đấu tranh, thầm than thở trong lòng: "Cũng không có chuyện gì cụ thể, chỉ là nghĩ nhiều nên không tránh khỏi lo âu, định đọc sách một chút để xoa dịu tâm trạng."
Tống Chi Hạ uống một ngụm cafe, không nói thêm gì nữa, hồi lâu, Tiêu Chiến ngược lại không kiềm chế được muốn bộc lộ, dù sao người anh đối mặt là Tống Chi Hạ, anh sẽ theo bản năng tin tưởng và tìm kiếm sự an ủi về tâm lý: "Bác sĩ Tống..."
"Hửm?"
"Con người rất kỳ lạ, có thể tích cực đối mặt và xử lý những có khăn đã từng xảy ra, nhưng ngược lại có những chuyện rõ ràng vẫn chưa xảy ra nhưng lại khiến người ta buồn lo vô cớ, vì khó lòng dự đoán mà sinh ra lo âu không cần thiết, điều này là tại sao vậy?"
Nghe xong câu hỏi của Tiêu Chiến, Tống Chi Hạ lịch sự cười, nhẹ nhàng chậm rãi đáp: "Thật ra, vấn đề của cậu hoàn toàn không phải lo âu vì "khó lòng dự đoán", vừa vặn do trong tiềm thức của cậu biết mình "buồn lo vô cớ, biết những lo âu này là không cần thiết", mới dẫn tới việc cậu càng thấy sợ hãi bất an."
Tiêu Chiến bỗng nhiên run sợ, chớp mắt giống như quả cà được đánh phấn, Tống Chi Hạ nói đúng tim đen quá.
"Tiêu Chiến, rất nhiều lúc, lo âu của chúng ta xuất phát từ người nào đó, chuyện nào đó, nhưng phần nhiều hơn do tâm thái của bản thân có vấn đề mới dẫn đến tinh thần căng thẳng, cách tốt nhất để giải quyết lo âu không phải hết lần này tới lần khác nói với bản thân rằng "đừng lo lắng", mà là quay về với bản thân sự lo lắng, giải quyết nguyên nhân chính dẫn đến sự lo lắng đó."
Bình luận